Thứ Tư, 30 tháng 5, 2012

Càn Long Du Giang Nam 26 - 50-5

Trang 5 trong tổng số 15

Hồi 33

Anh hùng đặng xá , cảm đội Hoàng ân
Nghĩa sĩ lòng lành, may nhờ ngự tứ
Nói về Kim Cang nhơn thấy sự bất bình, rũi tay đánh chết Trương công tử, trong lòng nghĩ lại thì sợ hải chẳng cùng , vì việc nhơn mạng là việc trọng, phần thì Công tử là con quan Đề đài trong tĩnh ; nghĩ lại rồi giựt mình, bèn bõ đó chạy dông, bất kể là đâu, hễ thấy có đường trống thì chạy nhầu , trời thì một ngày một tối, phần thì trong lòng lại đói.
anh sex
truyen dam
phim sex hay
truyen sex hay
truyen lau xanh
truyen loan luan
truyen nguoi lon
truyen sex hoc sinh

Chạy đến một xóm kia, ráng chạy nữa không nổi , xảy thấy bên đường có một tòa cổ miếu, bèn mò vào đó nghĩ chơn, phần thì mới đánh lộn; phần thì chạy rất xa, cho nên trong mình mười phần mệt mỏí , lại thêm đói bụng chịu không nỗi, bên ăn năn trách lấy mình, sao có nóng nảy mà giết công tữ, nên phải chịu khổ sở như vầy , rồi lại nghĩ rằng :
- Tuy vậy mà ta cũng mầng, vì ta đã trừ đặng một mối hại cho địa phương.
Suy tới nghĩ lui một hồi rồi nằm queo nơi dưới bàn thần mà ngũ.
Nguyên chổ ấy kêu là làng Trung Lạc thôn, còn cái miếu ấy là miếu Quan vương, rất nên linh hiển, song hể bọn trung thần, hiếu tử, nghĩa sĩ, liệt nữ, đến đó cầu vái việc chi đều linh nghiệm cả , chỉ có những bọn gian tà đến vái thì không linh nghiệm chi hết, ngặt vì miễu đường hẹp nhỏ, nên chẳng có ông Từ , duy nhờ có người trong làng hôm sớm đèn nhang cúng cấp mà thôi.
Kim Cang nằm ngũ tại đó, qua đến canh ba, ngó thấy một vị thần nhơn, râu mọc xồm xàm, đến kêu biểu đi.
Kim Cang không biết việc chi, bên theo vị thần ấy đi đến một chổ , thấy có lầu đài điện võ nguy nga, lại có một vị thần thánh ngồi trên , mặt đỏ hồng hồng , coi kỷ lại thì là Quan phu tử đời Hớn .
Kim Cang bèn bước tới quì xuống nói rằng :
- Tôi là Kim Cang xin ra mắt .
Quan đế cho đứng dậy.
Kim Cang mới dám đứng đậy và ngước mặt lên .

Quan đế bèn nói rằng :
- Ta thấy ngươi có lòng nhân nghĩa , chẳng biết kể thân mình bị hại mà cứu người ta, ấy là phò nguy cứu khổn, thiệt cũng đáng khen, nên ta đòi ngươi đến đây mách bảo cho ngươi hay . Vã nay trào đình có lòng chiêu hiền nạp sĩ . Vậy ngươi phải đến nhà Huỳnh Vĩnh Thanh mà ở, thì làm sao ngươi cũng có chổ xuất thân, thoảng như ngày sau ngươi có đắc chí rồi, thì phải cho hết lòng đền nợ nước, hãy ghi lấy, nhớ lấy.
Kim Cang cúi đầu tạ ơn.
Quan đế dạy rồi, liền khiến hai tên Thanh y đồng tử đưa Kim Cang về.
Đi dọc đàng thấy có một cái ao cá , nước trong leo lẻo, mười phần u nhả.
Kim Cang những mảng ham coi, chẳng kịp đề phòng, bị Thanh y đồng tử xô tuốt xuống ao .
Kim Cang hoảng kinh la lên một tiếng, vùng giựt mình thức dậy mới biết là chiêm bao, mồ hôi ra ướt dầm.
Bèn ngồi nghĩ lại một mình rằng :
- Lời Đế quân dặn ta thì ta phải ghi nhớ vào lòng.
Nghĩ rồi đứng dậy lạy tạ ơn thần.
Lúc ấy trống đã trở canh năm, bèn chờ cho trời sáng đặng có kiếm đàng mà đi ; khi trời gần sáng Kim Cang ý muốn đứng dậy ra đi, ngặt đói quá tay chân bũn rũn, đi không nỗi, bèn ngồi núp lại nơi dưới bàn thần trong giây lát rồi sẽ đi. Chẳng dè chổ ấy cách nhà Huỳnh thị lang chẳng bao xa . Nơi Huỳnh phũ có việc cúng thần, gia nhơn đem lể vật đến miếu, vái lạy xong rồi, để đó đưa nhau ra ngoài.
Nói về Kim Cang khi thấy có người đến cúng, ý muốn trông cúng cho rồi đặng có xin đồ ăn cho đở đói, chừng thấy bọn gia nhơn đi hết, thì ngỡ là cúng rồi mà đi, bèn ló đầu lén dòm thấy đồ tam xên hơi còn lên ngui ngút , thèm thôi đà chảy nước dải, nhịn không đặng, liền đứng dậy lấy hết đồ tam xên, ăn uống no say rồi cũng chun xuống bàn thần mà ngồi như trước .
Trong giây phút gia nhơn Huỳnh phủ trở vào, thấy rượu thịt đồ để cúng đó đâu mất hết, bèn nói với nhau rằng :
- Không lẻ mà thần ăn hết đồ tam xên đi , chắc là có người nào ăn cắp đây chớ chẳng không .
Bèn thử kiếm khắp hết bốn phía .
Dòm xuống dưới bàn thần , thấy có một người đại hớn ngồi đó , liệu chắc người ấy ăn cắp mà thôi , liền xúm lại kéo quách Kim Cang ra mẳng rằng :
- Đồ ăn mày, mi ở đâu dám đến đây , ăn cắp lễ vật của ta , là đạo lý chi vậy ?
Kim Cang mắc cở xẽn lẻn bèn nói cố lỳ rằng :
- Nay vì tôi đói bụng quá chịu không nỗi thấy đồ để sẳn, nên ăn ba miếng đở lòng , thiệt rất cám ơn, cám ơn.
Gia nhân nói :
- Mi cám ơn ai, đã ăn cắp của người ta mà ăn rồi, bây giờ lại nói cám ơn cái gì . Mi hãy đi với ta lại nhà đây, rồi mi nói làm sao với công tử đó thì mi nói.
Vừa nói vừa kéo tuốt Kim Cang về đến Huỳnh phủ, tốp thì đứng giữ còn tốp thì chạy vào báo cho Công tử hay.
Huỳnh Vỉnh Thanh liền bước ra hỏi rằng :
- Người nào ăn cắp giống gì ở đâu, mà bây làm rộn ta vậy .
Kim Cang bước tới thưa rằng :
- Tôi đây.
Huỳnh Vỉnh Thanh nhắm nhía Kim Cang , thấy tướng mạo khôi ngô thì biết không phải là người vô dụng , bèn hỏi rằng :
- Túc hạ tên họ là chi, vì làm sao ra thân như vậy , như bụng còn đói thì ăn thêm cho no, không hề chi mà ngại.
Nói rồi liền day lại hối gia đinh dọn rựọu thịt ra .
Kim Cang biết kiếu rồi ngồi lại ăn, ăn uống no nê rồi dứng dậy hỏi Công tử rằng :
- Nảy giờ tôi chưa hỏi quí nhơn, chẳng hay quí danh người là chi ?
Huỳnh Vỉnh Thanh nói :
- Tôi họ Huỳnh tên Vỉnh Thanh, ông tôi xưa là Huỳnh Định Ban làm đến chức Thị Lang.
Kim Cang liền cúi đầu và nói rằng :
- Kẻ tiểu nhơn có mắt mà không có ngươi, chẳng biết Công tử, xin Công tử thứ tội .
Công tử nói :
- Túc hạ đã lánh họa mà trốn đến đây, vậy thì đem hết đầu đuôi nói cho tôi biết, thì tôi sẽ có thế liệu giùm.
Kim Cang bèn đem việc cứu Vương Ngọc Bích cùng việc đánh Trương công tử, đầu đuôi các việc thuật lại cho Huỳnh công tử nghe.
Huỳnh công tử khen rằng :
- Nếu vậy thì túc hạ cũng là người nghĩa khí đáng kính , đáng khen ; nay bốn phía dều có treo đồ hình bắt túc hạ, vậy thì túc hạ chớ có đi đâu làm chi, hãy ở đây với tôi dạy giùm sắp gia nhơn trong nhà, cho chúng nó tinh thông võ nghệ, tôi liệu Trương Đề đài chẳng dám đến đây tra vấn chi đâu.
Kim Cang cả mừng, bèn an lòng ở đó.
Nói về Trương Đề đài tìm kiếm hơn mấy tháng mà không ra tông tích, ngày kia nghe đặng ở tại nhà Huỳnh Vỉnh Thanh bèn khiến gia nhơn đem lễ vật và danh thiếp tuốt đến Huỳnh phủ xin giao Kim Cang ra.
Gia nhơn vâng lệnh đi đến Huỳnh phủ vào ra mắt Công tử , dâng danh thiếp cũng lễ vật lên, rồi mới tỏ ý chủ mình dạy biểu.
Công tử nói :
- Nhà ta có Kim Cang nào ở đâu, ngươi hãy về bẩm lại với chủ ngươi, ta không biết Kim Cang nào hết .
Gia nhơn không biết làm sao phải trở về bẩm lại với chủ.
Trương Đề đài cả giận nói rằng :
- Thằng Huỳnh Vĩnh Thanh nó tưởng ta sợ nó lắm sao .
Nói rồi liền truyền lịnh cho ngũ dinh điễm tề binh mã, hùng oai cử cử, sát khí đằng đằng, kéo đến trước phủ Huỳnh thị lang, rồi kêu lớn rằng :
- Bớ Huỳnh Vỉnh Thanh, hãy đem kim Cang ra giao cho sớm , nếu để diên trì đợi cho ta xét đặng , thì ta e cho cái tập ấm của mi cũng là bất tiện.
Gia nhơn chạy vào phi báo, Huỳnh công tử nói rằng :
- Trối thây nó, ta nhắm lủ nó chẳng dám vào đây đâu mà sợ.
Công tử nói vậy mặc dầu , chớ Trương đề đài ở ngoài cứ hối quân kêu réo om sòm, cớ nói hoài như trước.
Kim Cang dằn không đặng, bèn nói với công tử rằng :
- Cũng vì việc của tôi, làm rộn ràng cho công tử , thiệt lòng tôi rất chẳng đặng an, vậy xin để cho tôi ra đó đánh với nó, như đánh nó chạy hết thì sẽ tính kế khác ; bằng đánh chẳng lại thì tội phải tìm đường thoát thân trốn đi xứ khác.
Công tử cản trở đôi ba phen không đặng, nên phải để cho đi .
Kim Cang liền xách trường thương lướt ra khỏi cửa nạt lớn lên rằng :
- Người là đứa hổn quan, thả con làm điều ngang trái, đang giữa ban ngày dám đoạt con gái người ta có tội hay chăng ? May ta cứu đặng con gái của kẻ lương dân, thằng con bất hiếu của ngươi nó lại còn dám tranh trở với ta, nay ta giết nó rồi, thì đã trừ đặng một mối hại lớn cho dân trong xứ, ấy là may cho bá tính lắm đó , sao ngươi còn dám tìm ta làm chi, hãy trở về cho mau, lo việc bổn phận cho hết lòng mà đền nợ nước .

Trương đề đài nghe nói cả giận, phần thì thấy nhấy người cừu trước mặt, liền hối quân ví bắt.
Kim Cang phấn khởi thần oai đánh riết một hồi, binh đinh đều chạy ráo.
Trương đề đài thấy vậy liền thôi thúc vô dinh, các quan đều áp đến một lượt vây chặc Kim Cang .
Kim Cang tả xông hữu đột mà ra chẳng khỏi, phần thì quan binh đông lắm, phần thì mệt mỏi, nên bị quan binh bắt đặng .
Trương đề đài cả mừng, bên khiến dẫn tuốt về nha ; dụng nghiêm hình tra khảo, Kim Cang chẳng thèm chịu khai, Trương đề đài không biết làm sao, phải giao lại cho quan Huyện là Lý Liên Đăng tra hỏi cho rõ chơn tình, chừng đặng lời khẫu cung thì sẽ thĩnh vương mạng mà xử trảm .
Nói về Huỳnh Vỉnh Thanh, khi thấy Kim Cang bị bắt, thì trong lòng chẳng an, chừng dọ nghe đặng đã giao cho Tri huyện rồi, bèn nghĩ thầm rằng :
- Lý Liên Đăng với ta kết giao cũng hậu, chi bằng ta đến đó lấy điều lợi hại mà tỏ với va, hoặc may có cứu đặng cùng chăng.
Nghỉ rồi liền khiến gia nhơn sắm kiệu, đi đến trước nha, gửi danh thiếp vào .
Quan Huyện xem thấy danh thiếp, liền vội vã sắm sữa áo mảo, mở rộng cửa trung môn, bước ra nghinh tiếp, phân ngôi chủ khách mời ngồi rồi hõi rằng :
- Chẳng hay Công tử đến đây có việc chi chăng ?
Huỳnh Vĩnh Thanh nói :
- Nếu chẳng có việc chi thì tôi đâu dám đến đây , nhơn vì Kim giáo sư ỡ tại bên phủ của tôi , không biết có cừu oán chi với quan Đề đài mà người dắt binh mã đến phủ tôi bắt đi , nay nghe lại thì người đã giao cho đại nhơn thẩm đoán, chẳng hay đại nhơn đà thẳm đặng minh bạch rồi chưa .
Lý tri huyện nói :
- Tôi nghe Kim Cang với Vương Toàn giao hảo, nhơn vì Vương Toàn và Trương công tủ có khích với nhau, cho nên Kim Cang mới đánh chết Công tử của Trương đề đài là Trương Hiệu Quí, rồi mới đầu vào quí phủ mà dối làm giáo sư ; đến nay việc nhơn mạng là việc trọng đại , không lẻ bỏ qua cho đặng, vậy thì ngày mai xin Công tử hãy qua đây và tôi cũng cho quan Đề đài hay, đặng tựu đến đây, hội nhau mà thẩm vấn, ước đặng cùng chăng ?
Huỳnh Vĩnh Thanh nói :
- Tôi cũng nhờ đại nhơn lấy tình mà biện lý .
Nói rồi từ giả ra về .
Qua bửa sau Lý tri huyện sai người đi thỉnh Trương đề đài qua dinh hội thám, quan Đề đài bèn sai Diệp Du Phũ đi thế cho mình. qua đến nha Tri huyện, kế thấy Huỳnh Vỉnh Thanh cũng đến.
Tri Huyện bèn khiến quân dẫn Kim Cang ra tra thẩm.
Chẳng dè Kim Cang thấy có Huỳnh công tử đến thì e liên lụy cho người, bèn bắt từ dầu chí đuôi mà khai thật ra hết.
Tri huyện không biết làm sào, nên phải lục theo lời khai mà hồi phúc cho quan Đề dài, đặng chớ lịnh xử quyết.
Huỳnh Vỉnh Thanh cũng không biết nói làm sao, phải từ biệt ra về.
Nói về Thiên tử với Châu Nhựt Thanh dạo chơi đã khắp chổ vui, ngày kia vùng nhớ lại bọn Huỳnh Vỉnh Thành, bèn dắt nhau trở về mà thăm.
Khi về đến nơi gia đinh chạy vào thông báo.
Huỳnh Vỉnh Thanh vội vả mặc áo chạy ra quì tiếp, Thiên từ bèn lấy mắt nháy Vĩnh Thanh, chẳng cho quì, vì e thiên hạ biết.
Khi vào nhà ngồi yên rồi Thiên tử nói với Huỳnh Vỉnh Thanh rằng :
- Tự hậu đừng làm như vậy nữa, cứ lấy theo lễ chú cháu xưng hô với nhau mà thôi ?
Vinh Thanh vâng lời, rối khiến gia đinh dọn tiệc.
Trong lúc ăn uống chuyện vản với nhau, Huỳnh Vĩnh Thanh bèn đem việc Kim Cang mà nói cho Thiên tử nghe.
Thiên tử nghe nói cã giận, bèn nói rằng :
- Những loài như vậy đã thác cũng còn chưa hết tội thay , chớ như Kim Cang là nguời trung dỏng nghĩa khí, lẻ nào lại để cho nó giết hay sao ?

Để mai trẫm sẽ truyền một tờ mật chỉ cho Trang tuần phủ, khiến va bắt quách Trương đề đài mà tra hỏi, chừng trẫm về trào rồi trẩm sẽ phát lạc.
Nói rồi liền viết một tờ mật chỉ .
Sáng ra bữa sau, khiến Nhựt Thanh đem giao cho Trang tuần phũ .
Nhựt Thanh lãnh chỉ tuốt qua dinh Trang tuần phủ, khiến người vào thông báo.
Trang tuần phủ liềhn thay đổi y quan, và khiến quân dọn bàn hương án rồi quì xuống tiếp chỉ.
Nhựt Thanh mở ra đọc rằng :
Vâng trời nương vận, Hoàng đế chiếu rằng : Trẩm dạo chơi khắp xứ Giang Nam, đã nhiều phen nêu gương trung hiếu , lại lắm lúc trừ diệt gian manh ; nay dọ dặng Trương đề đài thả con làm dữ ban ngày đi cướp giựt con gái của người, nay con hắn đã chết, chẳng cần truy cứu lắm chi, song phải bắt Trương đề đài mà giải về kinh, chờ trẩm về trào trẩm sẽ phát lạc, còn Lý Liên Đăng thì ghi tên vào sổ Đạo đài , hể có khuyết thì bổ liền , còn Kim Cang thì phải thả ngay và huỷ luôn cái án ấy đi , các việc cứ theo tờ chiếu mà làm, khanh hãy tuân lấy.
Khi Nhựt Thanh về rồi, Trang tuần phủ bèn cứ theo Thánh chĩ. nhứt nhứt làm xong.
Nói về Kim Cang đặng ra khỏi ngục rồi, bèn tạ ơn Tri huyện, rồi trỡ về Huỳnh phũ tạ ơn Công tử .
Huỳnh Vĩnh Thanh nói :
- Ấy là đương kim thiên tữ tha túc hạ ra , hãy vào tạ ơn Thánh thượng.
Kim Cang liền bước vào cúi đầu lạy tạ ơn vua, rồi day lại lạy Nhựt Thanh.
Thiên tử bèn cho đứng dậy rồi đem những võ kinh tướng lược hỏi thử kim Cang .
Kim Cang nói xuôi như nước chảy.
Thiên tử cả mầng, liền phong làm chúc Du phủ, lại cho một tờ thủ chiếu, dạy đem qua dinh Trang tuần phủ mà trình, hể có khuyết thì đặng bổ liền .
Kim Cang cúi đầu tạ ơn, và cũng tạ ơn Nhựt Thanh và Huỳnh công tử rồi mới từ biệt ra đi.
Rồi đó Huỳnh Vỉnh thanh khiến gia nhơn bày tiệc rồi sai người đi mời Trương, Lý hai vị Công tử qua nhà ăn uống và trò chuyện mà chơi.
Trương Lễ Tuyền và Lý Vân Sanh nghe mời, liền rũ nhau đến một lượt, vào cúi đầu quì lạy ra mắt Thiên tử, rồi mới ngồi vào tiệc rượu khoản đãi Thiên tử với Nhựt Thanh .
Lúc đang ăn uống , chúa tôi dàm luận việc văn chương thi phú với nhau, hai đàng đều đối đáp như lưu .
Thiên tử nhơn nghĩ ba người đều là phú quí trung nghĩa cả ba , bèn khiến đem văn phòng tứ bửu ra, rồi viết ra mấy chữ lớn cho Huỳnh, Trương, Lý ba người .
Ba người bèn xem lại xem thấy chữ viết rất hay, nét sắc như dao cắt. Viết rồi liền trao cho Huỳnh Vỉnh Thanh.
Vỉnh Thanh tiếp lấy xem thì thấy viết bốn chữ lớn như vầy : "Giang Nam nghĩa sĩ" . Lại có để năm, tháng, ngày và có phê bốn chữ nhỏ : Thiên tử ngự bút .
Còn của Trương Lễ Tuyền một chữ thọ lớn cũng có phê ngự bút ; của Lý Vân Sanh thì bốn chữ lớn "Nghĩa bá Giang Nam" , cũng có phê ngự bút , mỗi tấm đều lấy ngọc ấn đóng vào .
Ba người cúi đầu tạ ơn, mươi phần vui đẹp, rồi khiến người đi kêu thợ mộc đến mướn khắc ba tấm biển y theo ba câu chữ ấy rồi treo nơi trước cửa .
Ngày ấy ăn uống đến khuya mới mản tiệc .
Huỳnh vĩnh thanh bèn thỉnh Thiên tử ra trước sân mà ngoạn nguyệt xem trăng , lúc đang xem chơi vui vẽ, bỗng nghe có tiếng đờn kìm, như ai như oán, như khóc như than , song bị gió thổi ào ào, nghe không đặng rõ , không biết từ đâu lại có lời bi ca như vậy.

Hồi 34

Nhờ minh quân , Bích Ngọc đặng thành hôn
Gặp Thánh chúa , Hứa Anh đàm chiến pháp
Nói về Thiên tử với bọn Huỳnh Vỉnh Thanh đang đứng trước sân xem trăng, bỗng nghe văng vẳng có tiếng tiếng đờn kìm rất nên thê thảm, vừa muốn lóng tai nghe, vùng bị gió thổi ù ù, không nghe rõ đặng; bèn dắt nhau xuống lầu mà nghỉ.
Qua đến đêm sau cũng ra trước sân nghe tiếng đờn, quả nhiên lối đầu canh một cũng nghe như trước, âm vận du dương, đem ấy gió xuôi nghe càng tỏ rõ.
Thiên tử lóng tai nghe bài ca như vầy :
Kìm thinh lộng xuất oán thời oai, xũ mạng sanh lai hát tự bài, niên lão song thân kim dĩ tạ, oán cừu tuy khuyết bị nhơn hoài, luỵ trước Kim Cang trung nghĩa hớn, như kim tị họa tẩu thiên nhai , thiên nhai hải giác hà khương mích ; Bích Ngọc tình nguyện kết hòa hài.
Thiên tử nghe đã rõ rằng bèn nói rằng :
- Té ra nàng nầy đờn kìm , than thân trách phận nhơn vì Kim Cang cứu nàng mà bị nạn, nên nàng than thỡ cũng phải ; vậy thì ngày mai ta sẽ dọ coi nàng ở chổ nào, rồi ta làm chỉ hôn cho Kim khanh cưới nàng; cho hai đàng phỉ lòng mơ ước mà hòa hảo với nhau, ấy cũng là một việc tốt.
Nói rồi bèn đi xuống lầu mà nghỉ.
Sáng ra bửa sau, Thiên tử cho thỉnh Công tử ra nói rằng :
- Nàng Vương Ngọc Bích mà Kim Cang đã cứu hôm tháng trước đó thì chắc là người đờn kìm hồi hôm đây , vì trẩm đã nghe tiếng đàn rõ ràng, trong bài ca nàng lại than rằng : Cha mẹ đã qua đời rồi, nàng mong ơn Kim Cang chân cứu , tình nguyện lấy Kim Cang làm chồng, vậy thì khanh hãy chọn một đứa gia nhơn cho lanh lợi, dắt một bà già qua đó nói cho nàng biết rằng Kim Cang nay đã làm Du Phủ Võ niên, biểu hãy về đây ở, rồi trẫm sẽ hạ chỉ triệu Kim Cang về đây, đặng tạm trú trong phủ nầy cho vợ chồng hắn thành thân với nhau cho rồi.
Huỳnh Vỉnh Thanh vưng lịnh , liền sai người đi tìm Vương Bích Ngọc nói các lời như Thiên tử đã dặn.
Nguyên Vương Bích Ngọc từ ngày Kim Cang cứu khỏi tay Trương Hiệu Quí bèn trốn đến đó ở, chẳng dè lại rủi cho nàng, cha mẹ đều chết hết, còn có một mình rất nên khổ sở bèn ở đậu nơi nhà một bà già góa kia , vá may độ nhựt ; nay nghe đặng tin ấy thì mầng rở chẳng xiết chi , nên từ giả bà già theo gia nhơn về đến Huỳnh phủ , trong nhà có những đàn bà con gái ra tiếp rước vào đó ở yên.
Ngày ấy Thiên tử cho triệu Kim Cang.
Kim Cang vâng chiếu đến Thiên tữ bèn nói lại cho Kim Cang hay, Kim Cang cã mừng vội vàng lạy tạ.
Huỳnh Vỉnh Thanh bèn chọn ngày huỳnh đạo kiết kỳ rồi lo sắm lễ vật cho Kim Cang với Vương Bích Ngọc thành thân, ở chơi ít ngày rồi vợ chồng Kim Cang dắt nhau vào tạ ơn Thiên tử và từ biết mấy vị Công tử trở về chổ nhậm.

Khi Thiên tử thấy việc đã xong rồi, liền từ biệt bọn Huỳnh Vĩnh Thanh đi đạo chơi xứ khác.
Thuở ấy tại phủ Tòng giang, chợ Lưu Tiên, có một người văn võ song toàn , họ Hứa tên Anh, người môi son răng trắng, tướng mạo siêu quần, văn tợ Giang Lang võ như Lữ Bố, lục thao tam lược không chổ nào mà chẳng biết, ưa kết giao với thiên hạ anh hùng, song chưa gặp đặng người tri kỷ , tánh ham bố thí, xài vàng như đất ; gia tài hơn bá vạn . Khi cha mẹ qua đòi rồi, thì xài lần hết sạch, lúc có tiền thì nhiều người quen biết, chừng hết lúi rồi , đến anh em mượn một cắc cũng chẳng ai cho , túng thét đi rồi phải đem gia tài sản vật bán lần hết mà xài, một ngày qua một ngày, đồ đạc bán bán lần hết , chừng ấy lại càng khốn đốn hơn nữa, cực chẳng đã không biết làm sao, phải ra chợ Lưu Tiên tại trước miếu Quan đế múa võ kiếm tiền, thiên hạ tựu đến coi đông dầy như kiến cỏ .
Hứa Anh bèn nói rằng :
- Xin liệt vị khán quan miễn lỗi , vì tôi bình sanh tánh hay huy hoạt, xài hết của cha mẹ để lại, nên phải ra đây múa võ, như có sơ lược chỗ nào xin chỉ biểu thêm, mưa chớ chê cười thiệt tôi lấy làm may lắm.
Nói rồi liền múa bộ song đao, xem như tuyết trên trời bay xuống , ban đầu còn múa huởn huởn, múa thét đến sau duy còn thấy đao chớ chẳng thấy người, trong giây phút múa đao xong rồi bèn lấy côn ra múa, hoặc tiền hoặc hậu , hoặc tả hoặc hữu, thiệt là đường roi thần xuất quĩ nhập , võ nghệ vô song, những kẻ đứng coi thảy đều khen dậy .
Người thì cho bạc kẻ cho tiền , tuy vậy song cũng không đũ dùng ; như kẻ khác đặng bấy nhiêu tiền ấy thì đã đũ dùng rồi, ngặt vì Hứa Anh xài lớn đã quen , cho nên bấy nhiêu đó cũng chưa lấy khi làm dũ, bèn nói rằng :
- Nãy giờ tôi chưa đi quờn, tôi cũng muốn múa hết cho liệt vị xem chơi luôn thể , ngặt vì liệt vị ưa xem song chẳng ưa ra tiền, cho nên tôi ngả lòng không muốn múa nữa .
Trong bọn đứng coi có một người tên là Thượng Ác.
Nguyên nó là một đứa ác ôn cho nên trong xứ thấy vậy thì gọi nó là Thượng Ác.
Khi nghe Hứa Anh nói vừa dứt lời , bèn nạt lớn lên rằng :
- Mi là một đứa mải võ kiếm tiền lẻ thì đi xứ khác kiếm ăn mới phải, chớ tại chợ nầy là xứ sở của ta, đặng bao nhiêu hay bấy nhiêu, lẽ đảu lại chê nhiều chê ít, ta cũng biết mi vốn là con nhà thế gia đó chút, nhưng nay ngươi đã nghèo mạt đi rồi, thì trả thồ cơm hẩm cũng xong , lại còn đám nói hơi kiêu thái với ai, hãy dọn đồ đi về phứt cho rồi, chớ có nói dai mà mang xấu .

Hứa Anh nghe nói đõ mặt tía tai, bèn nạt lại rằng :
- Ông ở đây múa võ , lẽ thì mi phải đến hỏi thăm, mi đã vô lễ thì thôi lại còn dám cả gan chọc ông nữa sao ? Nay ông chẳng dọn đồ về, mi làm chi thì làm thử cho ông coi .
Thượng ác nói :
- Nến mi chẳng dọn đi thì ta ắt đánh mi cho chết.
Lúc ấy thiên hạ tựu tới càng đông , hai người nói qua nói lại một hồi, rồi đánh nhầu với nhau .
Thượng Ác đánh không lại, bèn bỏ chạy dài .
Hứa Anh rượt nà theo .
Vừa gặp Thiên tử với Nhựt Thanh dạo chơi đến đó thấy hai người chạy tới thì cản lại hỏi rằng :
- Xin nhị vị dừng lại , có điều chi bất bình thì nói, lựa là phải đánh đập với nhau làm chi? Chẳng hay duyên cớ ra sao, xin nói cho tôi rõ với .
Hứa Anh bèn đem hết đầu đuôi thuật lại một hồi.
Thiên tử nghe nói bèn day lại nạt Thượng Ác và đuổi đi , rồi dắt Hứa Anh và Nhựt Thanh vào nơi tữu lầu, kêu tữu bảo biểu dọn đồ ăn uống ra.
Húa Anh nói :
- Xin để cho tôi trở lại nơi miếu mà dọn đẹp đồ nghề của tôi, rồi tôi sẽ đến đây bây giờ.
Nhựt Thanh bèn theo giúp Hứa Anh , dọn dẹp xong rồi mới dắt nhau trở lại tữu lầu.
Chừng ấy Hứa Anh mới hỏi rằng :
- Chẳng hay nhị vị tên họ là chi ?
Thiên tử đáp :
- Tôi họ Cao tên Thiên tứ , người ở xứ Bắc kinh , đi với xá thân là Châu Nhựt Thanh đến đây thăm bạn hữu , dọc đường gặp đặng túc hạ đây thiệt cũng là may , tôi xem túc hạ anh hùng như vậy , sao chẳng đi thi cử mà lập chữ công danh? Đặng có ra sức với triều đình , lại để ở đây mà chịu gian truân như vậy, chẳng hay tên họ là chi, xin nói ra cho tôi rõ .
Hứa Anh nói :
- Nhị vị chưa rõ, nguyên tôi là người ở tại chợ nầy, họ Hứa tên Anh, gia tài bá vạn, cũng vì chẳng biết làm ăn , duy cứ chuyên cần học tập văn chương thi phú, cùng là võ nghệ công phu , dù chẳng biết làm chi cho sanh lợi, lại hay giao kết thiên hạ anh hùng, xài phí hay hoát, cho nên gia tài hết sạch cha mẹ lại qua đời. Còn một mình trọi lũi , túng thiếu không biết hỏi ai, nên phải đến trước miễu làm điều hèn hạ đặng có kiếm chác mà chi độ cho qua ngày . May đâu tình cờ găp nhị vị là người cao nghĩa như vầy, thiệt tôi rất tiếc vì gặp nhau muộn quá .
Thiên tử nói :
- Té ra túc hạ cũng là con nhà giàu có , nay rủi gặp lúc truân chuyên, cũng nên thương xót, như túc hạ ý muốn đầu quân, thì tôi tiến cử giùm cho , chẳng hay túc hạ liệu ra thể nào ?
Hứa Anh nghe nói cả mầng bèn nói rằng :
- Nhờ quí nhơn chỉ dẩn, tôi cảm đội chẳng cùng .
Nói rồi bèn ngồi lại ăn uống với nhau đến tối mới mãn tiệc.
Rồi đó Hứa Anh đi theo Thiên tử về tiệm ngủ mà nghỉ ngơi.
Sáng ra bửa sau , dùng cơm điểm tâm rồi, ba người ngồi lại đàm luận binh thơ chiến pháp với nhau.
Thiên tử nói :
- Tôn Võ Tử mười ba thiên binh pháp, giúp Ngô vương là Cơ Quan hùng cớ nhứt phương, chư hầu chẳng dám động binh ; Trương Lương nhờ Huỳnh thạch công thọ truyền binh pháp giúp Hớn cao tổ diệt Sở hưng Lưu, qua đến đời Hớn mạt, Gia Cát Khỗng Minh giúp Lưu tiên chúa, chiến tất thắng, công tất khắc ; cả thảy cũng đều nhờ binh pháp mà nên, túc hạ đã từng nghe đến hay chăng ? Hứa Anh đáp :
- Gia cát khỗng Minh là nhơn tài đệ nhứt , công cái thiên hạ, biết máy qnĩ thần chẳng lường giỏi thuật kêu mưa hú gió , thiệt là người đời sau ít ai học đặng ; tuy tôi bất tài, song cũng có học theo sách vở của người, ngày đêm siêng đọc một chữ chẳng quên, nếu nhị vị chẳng chê, tôi xin đọc thử cho nhị vị nghe.
Thiên tử nói :
- Tôi muốn nghe lời cao luận.
Hứa Anh nói :
- Võ hầu tân thơ có hơn năm mươi cuốn, biến thông có phép, bắt từ cuốn mà nói, thì trong ấy Phép hay vô cùng, dùng binh rất lợi, thắng bại đều biên rõ, hễ hiền tài thì ở trên, bất hiếu thì ở dưới, ba quân vui đẹp tướng sĩ kính sợ, hễ tương nghị thì lấy dõng , tương vọng thì lấy oai, tương khuyến thì lấy hình, ấy là cái lý ẩn thắng đó ; nếu ba quân chẳng kiêng, sĩ tốt bê trể , ân oai chẳng có, người chẳng sợ phép, ấy là cái đạo tất bại đó .

Đại thế thiên nói rằng : Hành binh có ba chỗ chí yếu, một là trời, hai là đất, ba là người. Cái thế trời là mặt nhựt, mặt nguyệt, có tinh minh năm ngôi sao cho hiệp độ, phòng khí cho điều hòa ; cái thế đất , ấy là thành bền luỷ cứng rõ xa ngàn dậm, bất kỳ tà thạnh môn u động, đường qnanh nẻo tắt cũng phải cho thông.
Còn cái thế người, ấy là kính sĩ chuộng hiền, ba quân dùng lễ , sĩ tốt vâng mạng, lương hướng đều đũ ; cho nên thắng kẻ biết dụng binh, thì phải nhơn theo thời trời, lấy theo thế đất, nương theo sức người, đặng như vậy thì kẻ cự với mình ắt cự không lại, còn mình đánh tới đâu cũng ắt đặng trọn thắng.
Trong Địa thế thiên nói rằng : Địa thế giúp binh nhiều lắm, nếu chẳng biết chỗ chiến địa mà muốn cho thắng thì ít có lắm ; non cao chớn chổ đường tắt rừng quanh, ấy là chổ dùng binh bộ . Đất bằng đồng trống, tràng cát đường ngay, là chổ dùng binh xe binh ngựa, còn như dựa núi gần bưng, rừng cao vực thẩm, ấy là chỗ dùng binh cung tên, chổ thắp đất bằng tới đặng lui đặng ấy là chổ trường chiến ; cỏ cây rậm rạp, tre trúc mọc lang, ấy là chổ dùng thương dùng mâu mới đặng.
Trong Tình thế thiên luận rằng : Vã kẻ làm tướng, có dõng mà khinh thác, có gấp mà đặng mau, có tham mà muốn lợi, có nhơn mà chẳng nỡ, có chí mà lòng vui, có mưu mà nhu nhược ; hễ có dõng mà khinh thác ấy thì dễ bắt, lòng gấp ý trượng ấy thì dễ liệu , có mưu huởn đải ấy thì dễ đánh.
Trong Kiên Thế Thiên lại luận rằng : Xưa những kẻ dụng binh hay ấy, thì phải liệu cái tình hình của quân giặc trước hết , rồi sau mới đánh ; phàm hễ binh đóng lâu mà lương hết, bá tánh oán hận , quân lịnh chẳng nghiêm, khí giới chẳng trau dồi, chẳng lo kế trước, ngoài thì chẳng có binh cứu. Tướng lại khổ khắc, thưởng phạt chẳng minh, dinh trận lộn xộn , hễ thắng thì kiêu, binh như vậy thì dễ phá lắm. Còn như biết trọng hiền kính sĩ, lương thảo đầy đủ, binh khí sắc sảo, bốn phía hòa lục, đại quốc ứng tiếp, nếu binh giặc đặng vậy, thì binh ta phải lánh, ấy là luận theo đại lược đó mà thôi, chớ Khỗng Minh điều binh khiễn tướng, thì trải hết mấy đời quân sư có ai dám bì cho đặng ; chớ tôi đây cũng chưa học cho kịp đặng.
Thiên tử nghe nói lấy làm khâm phục bèn nói rằng :
- Phàm cái đạo dụng binh, thì phải đánh lòng trước, đánh thành sau ; tâm chiến làm trên, binh chiến làm dưới, cho nên Khỗng Minh cũng phục cái lời ấy lắm ; thiệt là binh pháp tuyệt diệu , dẫu cho họ Tôn với họ Ngô cũng chẳng hơn đặng .
Hai người đàm luận với nhan qua đến tối mới nghỉ.
Sáng ra bửa sau, Thiên tử nói với Hứa Anh rằng :
- Ta với quan Tuần phủ tỉnh này vốn là chí giao với nhau, để ta viết một phong thơ tiến dẫn túc hạ cho người, thì ắt có chỗ xuất thân , hoặc có chút chức chi, thì phải cho hết ngay mà đền nợ nước , thương xót lấy dân lành, chớ phụ lời ta phú thác.

Nói rồi liền viết một tờ mật chiếu giao cho Hứa Anh .
Hứa Anh tiếp lấy rồi bước tới cúi lạy tạ ơn tiến dẫn.
Lạy rồi liền từ biệt hai người, tìm qua nha quan Tuần phủ.
Thiên tử thấy Hứa Anh đi rồi, bèn từ biệt chủ tiệm dắt Nhựt Thanh dạo chơi xứ khác.
anh sex
truyen dam
phim sex hay
truyen sex hay
truyen lau xanh
truyen loan luan
truyen nguoi lon
truyen sex hoc sinh

Càn Long Du Giang Nam 26 - 50-4

Trang 4 trong tổng số 15

Hồi 31

Lý Toàn Trung báo thù lập lôi đài
Trần Phụng Hiếu phân giải tan cừu oán
Ba vị Công tử đặng bọn Kỳ Vân ba nàng, của ai nấy lãnh, đem về làm vợ, lấy làm xứng ý.
anh sex
truyen dam
phim sex hay
truyen sex hay
truyen lau xanh
truyen loan luan
truyen nguoi lon
truyen sex hoc sinh

Cách ít ngày, Thiên tử lại muốn dạo chơi nơi khác, liền từ biệt bọn Huỳnh Vĩnh Thanh mà đi ; ba người cầm lại không đặng, nên phải bày tiệc tiễn hành, lại sắm lễ trình nghi, để cho Thiên tử dùng làm phí lộ.
Thuở ấy lại có một người anh em bạn thiết của Lôi Đại Bàng tên là Lý Toàn Trung, hai đàng kết bạn vơi nhau từ nhỏ đến lớn, tâm đầu ý hiệp, đãi nhau hơn anh em ruột. Từ ngày Lôi Đại Bàng mắc lên núi học võ, cho nên hai đàng xa cách nhau ; đến sau lại nghe Lôi Đại Bàng vì bạn mà báo cừu, có lập lôi đài, ý muốn gặp nhau một phen, ngặt vì trong mình có bịnh nên đi không đặng. Đến khi nghe Lôi Đại Bàng bỏ mạng tại lôi đài, thì trong lòng đau đớn thương xót vô cùng, muốn đi báo cừu giùm, ngặt vì cha mẹ quản thúc hằng ngày, chưa dám khinh động ; nay cha mẹ đã qua đời hết rồi, cho nên coi mình như không có, mới tính xuống Tân Hội thành , lập một cáì lôi đàị đặng coi có người nhà họ Hồ ra thì báo cừu. Tính như vậy rồi dặn dò gia nhơn giử gìn nhà cửa, đem hết mười tám món binh khí theo tuốt xuốug Tân Hội thành .
Nguyên vì Lý Toàn Trung lúc nhỏ đã thọ giáo với Lôi Lão Hổ, sau lại nhờ Lý Tiểu Hườn dạy thêm, cho nên học đặng mười tám món binh khí, món nào cũng giỏi , song sỡ trường hơn hết thì có một cặp bãng đao, nặng nổi mười cân ngoài, và một cặp phi báo, dùng hai món ấy thiệt là thần xuất quĩ nhập, lại thêm trong mình luyện cứng như sắt . Hai cánh tay có sức mạnh hơn mấy trăm cân , hình thù thấp nhỏ, thiên hạ đều gọi là Thiết Tứ Tử, bởi ỷ mình võ nghệ cao cường nên mới quyết ý báo cừu cho bạn hữu .

Khi xuống đến Tân Hội thành rồi, thì không có quen biết với ai, nhơn nhớ lại lúc cha mình còn sanh tiền thì vẫn có quen với một viên Thủ bị họ Huỳnh, nay hiện đang còn làm Thủ bị tại Tân Hội thành, bèn tính đến đó đặng có xin niêm biểu, và xin binh lính gìn giử lôi đài giúp oai .
Nghĩ rồi liền đi thẳng vào thành, tìm quán nghỉ ngơi .
Qua bửa sau mới hỏi thăm đường tìm đến nhà quan Thủ bị, dùng thẻ điệt danh thiệp cậy nhờ người giử cửa đem vào báo bẩm .
Trong giây phút người ấy trở ra thỉnh vào .
Lý Toàn Trung xóc sửa khăn áo theo tên giử cửa đi ngay vào nhà thính, cúi đầu làm lễ ra mắt quan Thủ bị rồi chờ dậy đứng lại một bên.
Nguyên quan Thủ bị nầy họ Huỳnh tên Quốc An, khi thấy Lý Toàn Trung thì hỏi rằng :
- Hiền điệt đến đây có việc gì ?
Toàn Trung nói :
- Thúc phụ chưa rõ, nguyên vì cháu với Lôi Đại Bàng từ nhỏ có kết giao sanh tử với nhau , lúc nọ Lôi Đại Bàng có lập lôi đài báo cừu cho bạn , rủi bị Hồ Huệ Càng đánh chết, rất nên đau đớn, từ ấy đến nay cháu lấy làm thống hận, giờ khắc chẳng hề quên.
Nói đến đó thì nước mắt xuống như mưa, nói không đặng nữa, Huỳnh Thủ bị hiểu ý bèn nói rằng :
- Việc nhỏ mọn như vậy có đũ chi mà lo, để mai chú khiến quân sĩ lập cho cháu một cái lôi đài, và chú cấp thêm ít chục tên quân mạnh cho cháu dùng, có khó chi .
Lý Toàn Trung mầng rỡ , bèn tạ ơn rằng :
- Nếu đặng như vậy tôi rất đội ơn, dầu có thác xuống cửu tuyền tôi cũng còn cảm đức.
Rồi đó Huỳnh thủ bị bèn khiến quân bày tiệc rượu thết đải Toàn Trung ăn uống với nhau cho đến khuya mới đi nghỉ .
Qua bửa sau, Huỳnh Thủ bị khiến quân cất một cái lôi đài rộng lớn, bề cao ba trượng, gần bên lôi đài lại cất một tòa tráng đình xưởng, hai bên bày ra cờ ngủ sắc, binh khí sáng ngời, lại chọn ba bốn mươi binh , tính tráng bảo thủ chung quanh rất nên oai dỏng, trên đài có treo một tấm biễn đề ba chữ lớn : "Tiết hận đài" , hai bên có hai câu liễn năm chữ :
Thi ngó tân thủ đoạn
Tiết hữu cựu oan cừu
Phía bên tả có treo một tờ cáo thị như vầy :
Tân Hội dinh Thủ bị Huỳnh,
Vi hiểu dụ sự, xét rõ Lý Toàn Trung là người nghĩa khí thâm trượng, nhơn cái cừu của Lôi Đại Bàng chưa trả nên phải đến đây trả cừu, đặng có rửa hờn cho bạn , thoảng có con cháu hoặc là bậu bạn của Hồ Huệ Càng, thì hãy lên đài tỷ thí, hai đàng sanh tử chẳng ai truy cứu, song chẳng đặng lén đem binh khí theo mình, cứ dùng tay chơn đánh với nhau , chẳng luận là người bực nào đều đặng lên đài tỹ thí, duy trừ ra có ba đạo là Nho, Thích và Đạo mà thôi, hạn trong một trăm ngày trở lại như có ai là bạn của Hồ Huệ Càng thì hãy lên đài, nay cho hay trước, vì trong quyền khước giao gia, thì thế chẳng dung tình, ai nấy phải hiểu, nay lời hiễu dụ.
Năm . . . . .tháng . . . . . ngày .
Lúc ấy kẽ qua người lại, nghe nói việc đả lôi đài, thì mừng vui chẳng xiết, kẻ dắt bà con, người dắt anh em vào thành mà coi, còn nhũng kẻ bán đồ ăn thập vật thảy đều tựu tới đông đầy như nhóm chợ, vui chẳng xiết chi.
Lý Toàn Trung chọn đặng ngày mồng mười tháng tám là huỳnh đạo , kiết kỳ . Lúc ấy nhằm tết Trung thu khí trời mát mẻ , Lý Toàn Trung nai nịt hẳn hòi, rất nên oai mảnh, đầu đội thanh sô nhuyễn bao cân, mình mặc hồ sa hiệp bào, trong mang hồng cẩm tiểu chiến bào, trưóc ngực có mang hộ tâm kiến, dưới bận củng màu lục , chơn đeo nhỉ ma bài, cỡi ngựa theo quan Thủ bị thẳng tới lôi đài . Quân binh ra nghinh tiếp, Lý Toàn Trung liền nhảy thót lên đài .
Những kẻ đứng coi thảy đều le lưỡi và khen rằng :
- Đài cao đường ấy, mà nhảy lên đặng , hèn chi dám lập lôi đài tỷ võ .
Lý Toàn Trung đứng trên đài ngó xuống nói rằng :
- Tiểu đệ vốn là người ở tại phủ nầy, nhơn kết bạn sanh tử với Lôi Đại Bảng, sau Đại Bàng tỹ võ với Hồ Huệ Càng, Hồ Huệ Càng ám toán mà giết đi, đến nay oán cừu chưa trả , nên tôi phải đến đây báo cừu giùm cho bạn hữu , thoảng như có bà con thân thuộc của Hồ Huệ Càng, bất luận là người bực nào, đều đặng tỷ thí, song chẳng cho lén đem binh khí theo mình, cứ dùng tay không mà đối địch với nhau, bằng bất tài thì xin chớ lên đài, e chết uỗng mạng, vì lúc quyền khước giao gia, thì thiệt khó dung tình, xin chư quân tử hãy xét lấy .
Nói rồi liền cởi áo sô bào ra ngồi làm thinh trên đài chờ người đến tỷ võ.
Thiên hạ đến coi đông như kiến cỏ , đầy đàng lấp nẻo, chen lấn nhau chẳng khác như coi hội.
Mặt trời gần chen lặn, mà chẳng có một người nào dám nhảy lên đài.
Lý Toàn Trung phải trở về nhà mà nghỉ.
Huỳnh Thủ bị bèn hỏi rằng :
- Hôm nay cháu giết đặng mấy người rồi ?
Toàn Trung nói :
- Chẳng có một người nào hết, cháu tưởng chẳng có người giỏi, nên chẳng có ai dám lên đài.

Nguyên Huỳnh Thủ bị cũng là người vô dụng, tánh hay háo thắng , nên nghe Lý Toàn Trung nói vậy thì mầng thầm, khen ngợi Toàn Trung là giỏi cho nên thiên hạ nghe tiếng mà sợ, chẳng dám lên đài tỷ thí.
Liền khiến bày rượu thết đải.
Qua bửa sau Lý Toàn Trung cũng cứ việc đi đến lôi đài diệu võ giương oai, nhảy phóc lên đài, đứng nói như trước một hồi , song cũng chẳng thấy động tịnh chi hết, luôn luôn như vậy hơn năm mươi ngày, cũng chẳng thấy ai , những kẻ đi coi đều ngả lòng, thủng thẳng thưa bớt lần lần.
Nói về xứ ấy, nơi phía ngoài thành, có một làng kia kêu là Cổ Hòe thôn, trong làng ấy lại có một người họ Lâm tên Phát Diển, mới mười bảy tuổi, một trắng như ngọc, môi đỏ tợ son, hình tướng dịu dàng như con gái, cha mẹ mất sớm chẳng có anh em , ở nhờ nơi nhà người cậu . Từ nhỏ theo thầy học tập, võ nghệ cao cường, hình thù tuy nhỏ, mà sức mạnh vô cùng, gân cốt cứng như sắt nguội . Hai con mắt thường ngó mặt trời mà luyện, rất nên tỏ rạng, ban đêm chiếu ánh có ngời, ban ngày cũng thấy sao trên trời đặng, thiên hạ thấy vậy nên kêu là Kim Nhản Bưu, vốn là bạn thiết của Hồ Huệ Càng. Lúc nghe Hồ Huệ Càng bị khi , thời học chưa giỏi, nên giúp không đặng ; sau nghe đặng Hồ Huệ Càng đắc thắng thì mầng lắm.
Nay Lý Toàn Trung đến lập lôi đài, bèn nghĩ thầm rằng : Nó còn biết báo cừu cho bạn hữu của nó , ta lại há đi chẳng biết vì bạn mà ra oai hay sao ?
Nghĩ rồi liền từ biệt cậu, tuốt vào thành Tân Hội, tìm quán nghĩ ngơi.
Nói về Lý Toàn Trung lập lôi đài ra hơn tám mươi ngày mà chưa gặp tay đối thủ, thì tưởng có khi những thân bằng của Hồ Huệ Càng đã biết rằng Hồ Huệ Càng trước quấy, nên chẳng dám lên đài tỷ thí nữa.
Chẳng dè ngày ấy Lâm Phát Diển thấy khí trời mát mẽ, bèn hỏi thăm đường tìm tới lôi đài ; đứng dưới đài ngó lên, thấy Lý Toàn Trung đang ngồi trên đài, oai phông lẩm lẩm, sát khí đằng đằng.
Lâm Phát Diễn bước lần tới bên đài, xem hết bốn phía, rồi vỗ tay nhãy thóc lên đài. . .
Lý Toàn Trung giựt mình ngó lại, thấy người tuổi tác còn nhỏ, và tướng tá cũng chẳng phải người trong bọn nghề võ, sao lại nhảy lên đài đặng, bèn hỏi rằng :
- Ngươi là hậu sanh, lên đây làm chi , chỗ này là chổ tỷ võ , hãy xuống cho mau .
Lâm Phát Diễn nạt rằng :
- Mi là bọn cẩu tài, giết chẳng hết, cho nên mi còn đến mãi , vậy chớ mi không biết ông hay sao ?
Lý Toàn Trang hỏi :
- Mi là đứa con nít , ai biết mi là thằng gì, hãy nói tên cho mau. Lâm Phát Diễn nói :
- Ngươi hãy ngoáy tai mà nghe, ta đây là bạn hữu Hồ Huệ Càng, tên là Lâm Phát Diển, ngươi là đồ vong mạng, hãy nói tên cho mau đặng ta có đưa ngươi về âm phũ cho rồi.
Lý Toàn Trung giận nói :
- Ta là nghĩa đệ của Lôi Đại Bàng, tên Lý Toàn Trung, dốc đến đây báo cừu tiết hận, như mi có biết danh ta thì hãy xuống cho mau, bằng chẳng vậy thì ắt chết trong nháy mắt.

Lâm Phát Diển chẳng nói chi hết, cứ hươi quyền đánh nhầu.
Lý Toàn Trung cúi đầu né khỏi, rồi cũng huơi quyền đánh lại .
Một đàng như long , một đàng tợ hổ .
Lý Toàn Trung bèn đùng thế Hắc hỗ du tâm, tay hửu ráng hết khí lực, đở hất tay Phát Diển ra, còn tay tả thì sè ngay năm ngón ra, cứng như dùi sắt, nhắm ngay nách Phát Diễn mà đâm.
Phát Diển lánh mình né khỏi.
Rồi đó hai đàng huơi quyền đánh nhầu với nhau, một qua một lại một tới một lui, một đàng thì vì bạn mà báo cừu, một đàng cũng vì bạn là tiết hận ; hai đàng đều học tập công phu từ nhỏ đến lớn, quyền thế lẹ làng, người thì tốt tướng kẻ thì xấu hình, hai đàng đánh nhau tối tròi mịt đất, ban đầu còn thấy kẻ lại người qua, kẻ ngăn ngưòi đở, đánh thét đến sau thì chẳng còn thấy người, duy thấy một cục đen đen như lùm khói bay qua bay lại đó mà thôi ; những kẽ đứng coi thảy đều khen dậy.
Ấy là :
Cờ giỏi lại gặp tay giỏi nữa
Tướng tài còn có kẻ tài hơn
Hai đàng đánh nhau cho đến trời tối , bèn dừng tay lại nhau rằng :
- Hôm nay tròi đã tối rồi để mai sẽ đánh nửa mới xong.
Một đàng thì nói nhường cho mi một ngày, còn một đàng thì nói dung cho gả ở đời một đêm nữa.
Hai đàng ai về nhà nấy cơm nước nghỉ ngơi.
Sáng ta bửa sau hai đàng đều nai nịt, sắm sửa tựu đến lôi đài.
Thuở ấy gần thành nơi phía Đông, có một người họ Trần tên Ngọc tự là Phụng Hiếu, nhơn ở với mẹ chí hiếu cho nên thiên hạ gọi là Trần Hiếu Tử, gia tài bá vạn, tuổi ước ngoài ba mươi, vợ là Ngô thị chưa có con, tánh người hay khinh tài trượng nghĩa, cứu khỗn phò nguy , hay thương xót người cô quả, ai có việc chi nguy cấp thì vui lòng cứu giúp , phàm ai có việc chi khó phân khó giải, hể có va đến thì việc ắt hòa, nay nghe đồn trong thành có lập lôi đài báo cừu cho bạn hữu ; bèn dăn vợ coi nhà, đi thẳng vào thành, tìm đến lôi đài mà phân giải.
Ngày ấy Lâm, Lý hai người đang ở lôi đài, vừa muốn ra tay, bỗng nghe dưới đài có tiếng kêu rằng :
- Nhị vị tráng sĩ, xin dừng tay lại cho tôi nói một điều .
Hai người liền dừng tay lại, Trần Phụng Hiếu bèn leo lên đài , xá hai người rồi nói rằng :
- Hôm nay nhị vị vì bằng hữu mà báo cừu tiết hận, thiệt là nghĩa khí thâm trọng, nhưng theo ý tôi thì xin nhị vị hãy hoà với nhau thì hay hơn.
Hai người nghe bèn hỏi rằng :
- Chẳng hay trưởng giả tên họ chi ?
Trần ngọc nói :
- Tôi họ Trần tên Ngọc tự là Phụng Hiếu.
Hai người nghe nói bèn nói một lượt rằng :
- Té ra người là Trần Hiếu Tử, vậy mà hai tôi không biết thiệt là thất ễ , tôi vẫn nghe danh đã lâu, ngày nay đặng gặp, thiệt đã phỉ nguyền ; nếu trưởng giả đả có lòng đến đây phân giải, thì hai tôi đâu dám chẳng tuân.

Trần Phụng Hiếu cả mầng, rồi đó Lý Toàn Trung bèn khiến người dẹp hết lôi đài, rồi thĩnh Trần Hiếu Tử trở về nhà Thủ bị, và thuật hết các việc cho Huỳnh Thủ bị nghe.
Huỳnh Thủ bị cũng chuộng cái danh Trần Hiếu Tử ; liền bày tiệc rồi cầm Trần Hiếu Tử lại ăn uống chuyện trò cho đến khuya mới tan.
Sáng bữa sau từ biệt nhau ai về nhà nấy.

Hồi 32

Bạch diện thơ sanh Phùng Thiết Hớn
Hồng nhan nữ tử ngộ Kim Cang
Khi Lâm, Lý hai người nghe lời Trần Phụng Hiếu khuyên giải bỏ việc oán thù, thì mới biết xưa nay bất kỳ là người lành người dữ thảy đều trọng nguời hiếu tử, dẫu cho trời đất quỉ thần, cùng vua quan dân giả, cũng đều kính trọng người có hiếu, cho nên ở đời phải trọng hai chữ trung hiếu thì hay hơn muôn việc.
Nói về Thiên tử với Nhựt Thanh khi đi đến Tô châu , tới một cái chợ kia rất nên đông đảo, vui vẻ dị thường .
Nguyên vì chợ ấy gần biển, mười phần hưng vượng , những thuyền buôn tới lui như kiến, đâu đâu cũng tụ lại chợ ấy mà buôn bán , trên bờ xe ngựa rần rần, phố xá hơn mấy ngàn căn, toà ngang dảy dọc.
Thiên tử với Nhựt Thanh dắt nhau vào tiệm kêu chũ tiệm sắm sửa đồ ăn thật ngon.
Chủ tiệm vâng lời, chẳng bao lâu bưng lên một mâm đồ ngon thịt tốt bĩ bàn, dọn sắp ra nơi ghế.
Hai cha con ngồi lại ăn uống với nhau.
Thiên tử vùng nghĩ thầm rằng :
- Từ trẫm ra khởi Kinh sư đi dạo chơi khắp xứ, gặp gian thì giết, thấy bạo thì trừ, cách chức những tham quan ô lại chẳng biết là bao nhiêu ; thiệt là ăn lộc thì nhiều, mà hết lòng vì nước thì ít , nhưng thế tình làm vậy, trẫm cũng không biết làm sao.
Vừa ăn vừa nghĩ, khi ăn uống rồi , liền kéo gối mà nằm, ngó ra ngoài song , thấy trăng tỏ rạng, bèn xúc cảnh ngâm một bài thơ rằng :
Hao nguyệt đương không bửu cảnh huyền,
San hà diêu ãnh thập phân tuyền,
Quỳnh lâu ngọc võ thanh quan mãn ;
Vỉnh giám ngân bàng sảng khí toàn,
Xư nữ song hiên ngâm bạch tuyết,
Gia gia viện võ lộng châu huyền,
Kim tiêu tịch tịnh lai tư địa,
Du ngoạn thời phùng hứng tự nhiêu.
Ngâm vừa dứt tiếng, lại nghe xa xa có tiếng đọc sách, Thiên tử bèn lóng tai nghe, thì mới biết là đọc sách Ly Tao kinh.
Qua bửa sau , Thiên tử dắt Nhựt Thanh tìm đến chổ ấy ngồi tại chổ Hương đình lẳng lặng mà nghe đọc .

Tại đó lại có một tên ăn trộm, sức mạnh vô cùng, dẫu cho cột lớn thế nào va bẻ cũng gảy, cho nên trong làng đều kêu va là Thiết Hớn ; nhơn dọ đặng xứ ấy có một người bạch diện thơ sanh, ở nhà có một mình đọc sách, bèn tính trong bụng rằng :
- Để đêm nay ta lén vào đó giết cho sạch lũ, nhắm không có ai giúp nó mà sợ.
Nghĩ như vậy, liền lén đến đó ngó quanh ngó quất đũ bốn phía, rồi bỏ ra về, chờ đến canh khuya sẽ hành sự .
Chẳng dè Nhựt Thanh ngó thấy người ấy đầu rắn mắt chuột, đứng ngó dao dác, thì nghi chắc là ăn trộm bèn nói với Thiên tử.
Thiên tử dặn dò Nhựt thanh núp ở tại đó coi nó làm thế nào, còn mình thì trở về tiệm mà nghỉ.
Nguyên tại nhà ấy kêu là Thâm Hiếu đường, chủ nhà là họ Kim , giàu có tại xứ ấy. Những em út cùng gia dịch trong nhà hơn mấy mươi người, ngày ấy nhơn có việc nên đi khỏi hết , duy có một mình Kim Tam Lang ở nhà với một đứa thơ đồng tên là Lộc Nhi mà thôi.
Ngụyên Kim Tam Lang nầy tánh khác hơn người , thường hay siêng năng trau giồi kinh sử, quyết làm cho có danh gì thì mới vừa lòng xứng ý , ngày ngày thường đóng cửa tuyệt khách, lại có gan dạn dỉ hơn người, tà ma yêu mị thảy đều chẳng sợ, nhiều khi ăn trộm đến nhà, đều bị va đánh đuổi, lại còn có khi đánh lộn với quỉ ; có một đêm kia có con lệ quỉ vô nhà, khi mới vào thì đầu lớn hơn đấu , đôi mắt tợ đồng linh lục lạc than, lưỡi như lưỡi rắn, le ra ló vô, cao chẳng đầy ba thước, hình tướng dữ dằn, hể ngó thấy mà không chết giấc cũng phải đau ; duy có một mình Kim Tam Lang chẳng sợ, lại lấy một cái giỏ bằng tre, phất giấy bao hết, vẽ đủ ngũ qua rồi đội trùm lên đầu, đứng ngó con quỉ, con quỉ vùng biến ra mình cao hơn một trượng hai, đứng đụng nóc nhà.
Kim Tam Lang lại lấy tre tháp lên cao cho bằng con quỉ.
Con quỉ không làm chi đặng nên phải đi.
( Ấy chẳng phải là con quỉ thấy dạn gan mà sợ, sợ là sợ người trung hậu , hiếu nghĩa mà thôi ).
Đêm ấy tên Thiết Hớn ăn cơm no rồi liền giắt đao vào mình , lén đến nhà Kim Tam Lang, núp nơi chổ vắng mà chờ đến khuya đặng có ra tay, chẳng dè Nhựt Thanh núp nơi chổ tối nhìn thấy rõ ràng ; còn Thiết Hớn cứ việc rình mò .
Qua đến canh ba trăng tỏ ; ngặt vì Kim Tam Lang thường đêm đọc sách không biết mệt, có khi đọc đến canh năm mà chưa chịu ngủ. Đêm ấy Kim Tam Lang đọc sách đã khuya, vừa mới vô mùng mà nằm.
Thiết Hớn không nghe đọc nữa, thì chắc là Tam Lang đã ngủ bèn nhãy phóc lên nóc nhà, giở ngói trèo xuống.
Kim Tam Lang thấy đã rõ ràng, mà giả rằng chẳng hay, lại làm bộ ngủ ngáy khò khò.
Thiết Hớn lại giả tiếng chuột kêu .
Tam Lang cũng làm bộ không hay .
Thiết Hớn bèn mò lại, đang lum khum cạy rương , bị Tam Lang cầm một sợi dây gai , ở sau lưng , nhãy tới thình lình, chụp bắt trói lại, bỏ ngồi dưới đất, rồi kêu tên thư đồng thức dậy đốt đèn lên, dọn rượu thịt ra ăn uống và hỏi tên Thiết hớn rằng :
- Nay ngưới đã bị bắt rồi, có điều chi muốn nói thì hãy nói đi .
Thiết Hớn nói :
- Nay tôi là bị trói, dẫu dè sức mạnh thế nào cũng không làm chi đặng , duy cầu dung thứ, thì tôi cảm đưc chàng quên .
Kim Tam Lang nói :
- Nếu ngươi khứng cải tà qui chánh thì ta tha ngươi .
Vừa nói vừa mở trói cho Thiết Hớn mời Thiết Hớn rằng :
- Sẳn rượu thịt đây, ngươi hãy ăn uống với ta một bửa cho say cũng chẳng hại chi .
Thiết Hớn tạ tội rồi mới ngồi vào tiệc.
Khi ăn uống vừa rồi, Tam Lang lại lấy ra mười lượng bạc ròng cho Thiết Hớn và dặn dò tự hậu phải cải tà qui chánh, chớ làm nghề quân tử ngồi rường như vậy nữa .
Thiết Hớn dạ dạ rồi lạy tạ ra về .
Từ ấy ăn trộm xa gần nghe tiếng Kim Tam Lang chẳng dám léo đến.
Nói về Nhựt thanh, khi thấy Thiết Hớn nhảy lên nóc nhà giở ngói trèo xuống, thì cũng nhảy theo núp trên mái ngói rình coi, đầu đuôi thấy đã rõ ràng, bèn trở về tiệm thuật hết lại cho Thiên tử nghe .
Thiên tử khen rằng :
- Thiệt là nguời đọc sách không có chổ nào chẳng giỏi .

Qua bửa sau, Thiên tử bèn từ giả chủ tiệm, dắt Nhựt Thanh dạo chơi xứ khác.
Gần đó lại có một làng kia, kêu là làng Tây thôn, có một nhà họ Vương, vợ là Vạn thị, vợ chồng đã gần sáu mươi tuổi, mà sanh có một đứa con gái, nàng ấy tên Bích Ngọc mới mười sáu tuổi, dung nhan đẹp đẽ, cốt cách phương phi, mắt phượng mày ngài, môi son má phấn. Vợ chồng Vương lão coi như châu báu , trọng giá đến ngàn vàng, chắc làm sao cũng nhờ nàng ấy đặng làm giàu, còn nàng ấy tuy là con nhà nghèo mặc dầu , chớ trong nghề cầm kỳ thi họa, món món đều hay, mỗi ngày cứ ở trong nhà, nếu chẳng ngâm thi, thì cũng là vịnh phú, có nhiều nhà giàu có hào bộ, tranh nhau đến luận hôn, song nàng ấy chẳng ưng, có ý muốn lựa người anh hùng cho xứng đáng.
Ngày kia có con quan Đề đài tại tỉnh ấy tìm đến cầu thân. Công tử này tên là Trương Hiệu Quí, tuớng mạo xấu xa, thường ỷ thế cha làm quan Nhứt phẩm , hay hiếp đáp người lành, mỗi khi ra đàng dọc ngang đà không chổ nói .
Ngày ấy đi chơi , nhơn thấy con gái Vương lão xinh đẹp, bèn cậy mụ Huỳnh bà đến nói.
Chẳng dè Vương Bích Ngọc lại muốn thữ coi cho đặng người tài mạo song toàn thì mới chịu .
Công tử không không biết làm sao, phải ráng đánh áo đánh quần, diện coi cho bảnh, rồi đi với Huỳnh bà đến nhà Vương lão ; dâng danh thiếp và làm lễ ra mắt xong rồi, Vương lão bèn nói rằng :
- Công tử đến đây thiệt nhà tôi lấy làm may mắn .
Trương Hiệu Quí nói :
- Nghe Thiên kim tiểu thơ ý muốn thử tài, nên tôi đến đây lảnh giáo .
Vương lão nói :
- Xin công tử ngồi chờ một chút.
Nói rồi liền trở vào khiến Bích Ngọc ra ngồi nơi phía sau bức sáo mà thử tài Công tử.
Vương Bích Ngọc ngồi trong ngó ra, thấy Công tử hình thù dữ tợn, tướng mạo xấu xa, trong lòng chẳng đẹp, bèn lấy viết ra một đề như vầy :
Hoặc như thiên hề , hoặc như địa ; hoặc như giai nhơn, hoặc tặng quí ; hoặc như ưu hề , hoặc như hĩ , hoặc tiếu xuân kiều hề, hoặc sinh mị ; hoặc bị bạch phát hề lão tương chí hĩ .
Công tử xem rồi không hiểu chi hết, song cũng nói gượng cho đở xấu rằng :
- Hôm nay tôi uống rượu nhiều qua nghĩ không ra đặng, để sáng mai tôi sẽ đến đối lại.
Nói rồi quảy quả từ biệt đi về một nước.
Khi về đến nhà rồi bèn nghĩ trong lòng rằng :
- Như ta là đường đường Công tử của một vị Đề đài, lại bị một đứa con gái nhà quê nó vấn nan như vầy thì thiệt là tức quá ; thôi , nó muốn vậy ta cho nó vậy, giá một đứa con gái như nó mà tài cán gì, để mai ta dắt vài mươi tên gia đinh đến đó giựt đại nó về, coi nó làm sao ta cho biết.

Lập ý xong rồi, qua bửa sau bèn dắt hai ba mươi gia đinh, tay cầm binh khí, kéo đến nhà Vương lão, chẵng nói chi hết, cứ việc áp vào bắt đại Vương Bích Ngọc, lại phao ngôn rằng Vương lão thiếu nợ mình nên đem con thế , tuy vậy thiên hạ cũng biết là làm ngang bắt con gái người ta, song chẳng ai dám cứu.
May đâu lại gặp một người hớn tử đi ngang qua đó, người nầy họ Kim tên Cang, vốn công tử người ở tại xứ ấy, hay can thiệp sự bất bình, thấy Công tử hà hiếp ngang như vậy thì giận lắm , song biết là con quan Đề đài nên chưa dám ra tay, bèn lấy lời lễ nghĩa nói với Công tử rằng :
- Đang lúc thanh thiên bạch nhựt mà bắt ngang con gái của người, tôi e trái lẻ đi chăng . Vậy xin Công tử hãy thả phứt cho rồi, kẽo sanh ra điều bất tiện.
Công tử bèn nạt rằng :
- Can cớ chi mi mà mi nói .
Kim Cang nói :
- Ta nghỉ mi là con cái nhà quan, nên lấy lời phải trái nói với mi, mi lại ỷ bọn mi đông mà cả tiếng mắng người, ta há sợ mi sao ?
Công tử nổi nóng nhãy tới đánh Kim Cang, bị Kim-cang đá ra một đá nằm ngay hết thở.
Gia-đinh chạy về phi báo cho quan Đề dài hay.
Quan Đề đài tức giận căm gan, hỏi ra mới biết là hung thủ là Kim Cang, liền họa đồ hình treo khắp phố phường, lại truyền cho võ bị các dinh tìm bắt khắp nơi rất nên nghiêm ngặt.
anh sex
truyen dam
phim sex hay
truyen sex hay
truyen lau xanh
truyen loan luan
truyen nguoi lon
truyen sex hoc sinh

Càn Long Du Giang Nam 26 - 50-3

Trang 3 trong tổng số 15

Hồi 30

Đông ngưu sơn lão thử tinh tác quái
Phi nga sơn cường đạo khấu bị tru
Nói về Thiên tử và Nhựt Thanh, khi Ở nơi Thiên hương lầu từ biệt ba vị Công tử rồi dắt nhau đi các xứ dạo chơi, đi chưa đầy hai ba dặm đường, bỗng thấy bá tánh và
chạy và nói rằng:
Đang giữa ban ngày mà yêu quái hiện ra, phải tránh đi cho mau.
Thiên tử bèn đón lại hỏi Ở đâu? Bá tánh lại nói rằng:
Chớ nên đến đó làm chi, e gặp yêu quái rồi chạy không kịp, như có muốn đi thì hãy đi đến nơi làng phía trước đây thì thấy.
Thiên tử bèn dắt Nhựt Thanh tìm đường đi lần đến đó gặp một ông già chừng bảy tám chục tuổi, đang ngồi giữa đàng. Thiên tử bên hỏi rằng:
Lão trượng tên họ là chi, chẳng hay vì cớ nào lại có yêu quái hiện ra ban ngày mà hại dân như vậy, xin nói cho tôi rõ.
ông già nói:
anh sex
truyen dam
phim sex hay
truyen sex hay
truyen lau xanh
truyen loan luan
truyen nguoi lon
truyen sex hoc sinh

Lão đây họ Lâm hiệu là Lập Đức, quê quán Ở xứ này, nguyên làng này gọi là Đông lưu thôn, trong làng có một người tài chủ, họ Mã tên Kiến Nhơn, gia tài bá vạn, vợ là Vương thị, sanh có một đứa con gái, tên là Châu Nhi, dung nhan đẹp đẽ, cốt cách phương phi, thi từ ca phú, món nào cũng giỏi, nhơn năm ngoái ngày rằm tháng tám, đi thưởng trăng thu, bị yêu ma bắt mất hơn mấy tháng nay, không nghe tin tức chi cả, năm nay lại đến nhiểu hại nữa, song không biết con yêu cũ đó hay là con yêu khác nữa, đêm nó lại làm lung hơn nữa. Con yêu ấy mặt xanh râu hồng, tóc đỏ mắt vàng, tay cầm cây truy hồn thỉnh mạng đao, chẳng khác chi quỹ Huỳnh bào, đã
bao phen thĩnh những hoà thượng, pháp sư và đạo sĩ, thảy đều trừ nó chẳng nỗi, lại bị nó rượt chạy đà gần chết, nay chẳng ai dám động tới nó nữa, nó lại bắt bọn tôi sớm tối phải sắm hương hoa tửu soạn mà cúng dường, bằng không thì nó quăng ngói liệng gạch khó chịu cho nổi, lại thêm một nổi khuấy phá đờn bà con gái làng xóm
không yên, chẳng hay khách quan Ở đâu đến đây, tên họ chi, đến đây có việc gì?
Thiên tử đáp rằng:
Tôi là người Ở Bắc kinh, anh em bạn thiết với quan Tuần phủ tỉnh này, nay nhờ rảnh việc, dắt con là Nhựt Thanh đến đây viếng người, tôi là Cao Thiên Tứ, chuyên có một việc thâu yêu tróc quái, xu trục tà ma, dẫu cho nó có ba đầu sáu tay, pháp thuật cao cường đi nữa, hễ nó thấy tôi, thì nó cũng không dám làm dữ, xin lão trượng
dắt tôi đến đó, đặng tôi trừ mối hại cho dân.
ông già nghe nói cả mừng, bèn nói rằng:
Nếu Cao khách quan có tài thủ đoạn như vậy thì là phước trong làng này đó.
Nói rồi bèn đứng dậy chống gậy đi trước dẫn đường, tới một chỗ gần bên một cái vườn lớn, trong ấy có mấy tên thiếu niên chạy ra nghinh tiếp, mời thẳng vào nơi

Mẫu đơn đình, có một ông già bước tới hỏi rằng:
Xin hỏi khách quan tên họ là chi, chẳng hay việc thâu phục yêu quái này, có phải lập đàn tràng hay không, xin khách quan dạy biểu đặng tôi còn sắm sửa.
Nhựt Thanh nói:
Cha tôi họ Cao tên Thiên Tứ, người Ở đất Bắc kinh, nhơn đến đây đi viếng anh em, đi đến chỗ này nghe tin lão trượng nói rằng tại quý phủ có yêu tà tác quái, nên dốc lòng đến trừ nó mà cứu dân, còn tôi đây tên là Nhựt Thanh, chẳng hay túc tạ tên họ là chi, yêu quái chừng nào mới đến?
Người thiếu niên nói:
Tôi họ Lâm tên Ngọc Ca, người chủ nhà này là anh tôi con quái ấy đến đây lúc tháng trước, đến nay đã ngoài một tháng, phá khuấy đã hơn mười mấy phen rồi, ban ngày thì nó Ở ngoài vườn làm quái, ban đêm thì nó vào nhà mê hoặc người nhà, anh tôi đã thỉnh những thầy phương sĩ và pháp sư cũng nhiều, mà chẳng ai trừ đặng, hôm nay có hai vị đến đây, ắt trừ nó đặng.
Thiên tử nói:
Chắng cần lập đàn và vẽ bùa niệm chú và cũng chẳng cần ăn chay thỉnh Phật làm chi, để hai cha con tôi dùng cơm tối rồi, nội đêm nay sẽ bắt nó cho.
Rồi đó trong nhà họ Lâm vội vã quét dọn vườn huê, trong ngoài sạch sẽ, rồi thỉnh hai người dùng cơm. Thiên tử Nhựt Thanh và hai anh em họ Lâm, bốn người ngồi lại ăn uống và đàm luận những việc tế khổn phò nguy với nhau, cơm nước xong rồi, Thiên tử và Nhựt Thanh nai nịt hẵn hòi, tay cầm bữu kiếm đi thằng vào nhà, trong nhà
đờn bà con gái đã tránh đi nơi khác hết, qua đến canh hai xảy thấy một con quái mặt xanh mình vàng, đầu đội tử
kim mạo. mình mang kim mao tiểu chiến bào, chơn mang giày thủy ba văn báo bì, đứng trên một cái tiểu thiết xa cầu mỏ nhọn như rắn, lại có râu rìa, tay cầm cây thước sắt tướng mạo dữ dằn hình dung cổ quái, và múa và nhảy đến, Nhựt Thanh xem thấy, liều huơi gươm nhảy tới chém nhầu, con quái cũng huơi thước ngăn đỡ, đánh chừng nào sức lực càng mạnh. Nhựt Thanh liệu đánh không lại vừa muốn tháo lui, Thiên tử liền nhảy tới huơi gươm tiếp đánh Nói về con quái ấy, khi thấy có người đánh tiếp, liền ra sức thần thông, huơi thước lia đánh tới, hai đàng đánh vùi với nhau qua đến canh ba, nguyên con quái ấy là loại yêu tà, phạm sao cho nổi tới bực chí tôn, đánh đến bốn mươi hiệp. con quái ấy trong lòng khiếp sợ liền hóa ra một đạo kim quang mà chạy mất. Thiên tử cả mừng, vừa muốn đem nhau đi nghĩ, bỗng nghe một trận quái phong thổi đến, hơi tanh khó chịu, liền thấy con quái ấy lại dắt đến một con quái khác nữa, con quái này cao và mình trắng ngần như bạc, tướng mạo lại càng gớm ghê hơn nữa. Hai cha con cứ việc huơi gươm nhảy tới đánh nhầu, hai con quái cũng huơi binh khí ngăn đánh. Hai đàng đánh nhau qua đến canh tư. Thiên tử và Nhựt Thanh, hai người đà đuối sức, coi thế đánh không muốn lại, chẳng dè chơn mạng Thiên tử vẫn có bá linh phò trợ, cho nên bỗn xứ Thổ địa và trí nhựt Công tào thấy vậy, vội vàng đi thỉnh một vì Kim tịnh ngọc diện miêu tinh (con mèo).
Nguyên vị Miêu tinh này tu luyện tại Tây sơn đã lâu năm rồi mà chưa thành chánh quả, nên dùng dịp này thỉnh đến cứu giá đặng có thọ phong cho thành chánh quả. Khi hai người đằng vân giá võ đến nơi, tiểu đông vào trong báo bẩm, Ngọc Diện chơn nhơn liền dặn dò tiểu đồng coi động, rồi theo Thổ địa và Công tào tuốt đến nhà họ Lâm, thấy hai con thử tinh (chuột thành tinh) đang đánh với Thiên tử và Nhựt Thanh, bèn hiện lại nguyên hình nhảy tới chụp con huỳnh mao thử cắn chết, con bạch ngân thử thất kinh, vừa muốn chạy trốn, song chạy không kịp bị cắn chết luôn, một cặp thử tinh hiện ra nguyên hình là hai con chuột, một con vàng, một con trắng nằm chết ngay trên mặt đất. Lúc ấv Thiên tử và Nhựt Thanh ngó thấy một lằn hào quang xẹt ra, trong giây phút vùng nghe im lặng, thì biết hai con quái ấy đã thua mà chạy rồi. Còn Ngọc Diện chơn nhơn khi cắn hai con chuột chết rồi, liền hiện lại hình người bước tới cúi lạy. Thiên tử cả mừng, bèn nói rằng:
Té ra có pháp sư đây mà ta thất kính. Chơn nhơn nói:
Tôi đâu dám, nguyên vì hai con chuột ấy nó tu luyện đã lâu năm, song tại nó tham dâm nên chưa thành chánh quả, nó lại bắt con gái họ Lâm, song chẳng biết nó giấu Ở đâu? tôi phải đi tìm cho đặng.

Nói rồi liền bay bỗng lên mây, ngó hết bốn phía, thấy giấu tại Tích vân động, liền đáp xuống nhảy vào trong động, thấy con gái họ Lâm đang ngồi khóc, thấy Chơn nhơn bước vào thì tưởng là thử tinh, lại càng khóc rống hơn nữa. Chơn nhơn nói:
Chớ có khóc nữa, ta đây là Ngọc Diện chơn nhơn, hai con thử tinh đã bị ta giết rồi, nay ta đến đây cứu nàng về nhà .
Lâm Chân Nhi nghe nói vui mừng chẳng xiết, liền lau nước mắt bước đến tạ ơn. Chơn nhơn nói:
Việc nhỏ mọn một chút có dủ chi phải trả ơn. Nói rồi liền hóa ra một trận gió, đem Châu Nhi trở lại Lâm gia trang, đáp xuống gõ cửa mà vào. Người trong nhà xem .thấy cả mừng, liền hiệp với Chơn nhơn ra đến vườn huê lạy Thiên tử với Châu Nhựt Thanh, Thiên tử xem lại thì thấy Ngọc Diện chơn nhơn diện mạo thanh kỳ, vẫn có tiên phong đạo cốt, lại thêm có công với thiên hạ trừ diệt yêu tà, bèn hỏi rằng:
Chẳng hay đạo trường ký tích tại xứ nào?
Chơn nhơn nói:
Bần đạo Ở Tây sơn, luyện khí nơi Tàng tu động, nhơn có Công tài đến kêu tới đây cứu bệ hạ và thâụ trừ yêu quái nay chúng nó đã chết rồi, vậy thì lột da chúng nó rửa sạch phơi khô, để dành trừ loài sâu và loài kiến, còn thịt nó thì quăng phứt xuống sông cho cá ních cho rồi.
Cả nhà họ Lâm đều dắt nhau ra coi, thiệt rõ ràng là hai con chuột, một con vàng, một con trắng, lớn bằng con trâu, họ Lâm bèn khiến gia đình lột da rồi khiêng bỏ dưới
sông. Nhựt Thanh bèn nói với Thiên Tử rằng:
Nay đã thâu trừ yêu quái, lại cứu đặng con gái họ Lâm, đều là nhờ sức Chơn nhơn, xin cha hãy phong pháp hiệu cho người đặng thành chánh quả mà báo công cho
xứng đáng.
Thiên tử liền phong cho Ngọc Diện chơn chơn làm chức Phục ma thiên nhơn. Đạo sĩ cúi đầu tạ ơn, rồi hóa ra một trận thanh phong đi mất. Nhựt Thanh lại thỉnh phong cho Lám châu Nhi một đạo hiệu, Thiên tử liền phong cho Lâm châu Nhi làm Trinh tiết đạo cô, lại phong tặng một tấm biển để treo trước nhà cho rõ quốc triều ơn rộng. Châu Nhị tạ ơn lui vào. Rồi đó trong nhà họ Lâm dọn bày diện yến, mời hết thân bằng cố hữu đến ăn mừng, ăn uống chơi bời trót hơn mười ngày mới thôi.
Thiên Tử sợ e có người biết đặng thì bất tiện cho mình, liền từ biệt họ. Lâm đi chơi các xứ. HỌ Lâm cầm hết sức không đặng, nên phải làm một tiệc tiễn hành, lại đem ra ba trăm lượng bạc mà đền ơn. Thiên tử không lãnh, họ Lâm cứ nài nỉ khần cầu hoài, cực chắng đã Thiên Tử phải khiến Nhựt Thanh thâu lấy, rồi từ biệt ra đi. Cả nhà họ Lâm theo đưa hơn mười dặm mới trở lại.
Thuở ấy tại phủ Tòng giang phía Đông, cách chừng một trăm hai mươi dặm có một hòn núi tên là Mã vĩ sơn, trên núi ấy có ba vị Đại vương, chuyên có một việc cướp nhà giựt của, bá tánh bị hại đã nhiều, đại Đại Vương là Châu Thông, nhị Đại Vương là Mã Đại Hồng, tam Đại Vương là Ngô Phấn Giao, ba người thảy đều võ nghệ cao cường, lại có một vị Quân sư tên là Giã Thiểu Thành, trên núi lâu la ước đặng ba ngàn. Ngày kia rảnh việc ba vị Đại Vương bèn thương nghị với Quân sư rằng:
Nay binh mã thì đông mà lương thảo không đủ, vả lại lời người xưa có nói: Hễ là lương thực đủ thì giữ mới bền, nếu lương không đủ thì ắt sắp nội biến, liệu làm sao bây giờ, vậy thì Quân sư phải chọn một ngày hai trăm lâu la dõng mãnh, phân ra Đông, Tây, Nam, Bắc, bốn đường, phía Đông một dạo. Châu đại vương lãnh lâu la ba trăm, tiểu tướng ba viên, cứ phía Đông mà đi, mai sớm xuống núi, chừng lối canh hai phải tựu đến một lượt, hễ nghe liên châu pháo nổ lên thì đánh ào vào Khổng gia trang, mỗi đạo đều dùng một trăm năm mươi người giữ đường, một trăm. năm mươi người vào nhà, song chẳng nên giựt nhiều, liệu chừng lương thảo vừa đủ thì phải lui binh, trước phải đùng tiểu tướng hai viên, dẫn một trăm năm mươi lâu la giãi bạc về núi, còn phía sau là thì chánh tướng cũng dẫn binh huởn huởn kéo theo, chớ nên thối loạn, thoảng như có gặp quan binh thì phải đánh rút đi, ấy là kế hay.
Giả quân sư nói:
Tôi có nghe tại TÔ Châu có tên Khổng Phương là nhà giàu bá vạn, tánh rất hà tiện, lại hay hà khắc nhà nghèo, vả lại va làm giàu đó là nhờ của khắc bạc, cho nên mình có giựt của va thì cũng chẳng lỗi gì, song e quan binh theo, nên phải phân . binh ra làm bốn đạo thì mới tiện cho.
Châu Thông nói:
Kế ấy hay lắm, vậy mặc tình Quân sư điều khiển".

Giả quân sư lại dặn dò chẳng nên sát hại lương dân, sợ e trào đình dấy đại binh thì núi ấy khó giữ cho bền, hoặc trong năm ba năm, quan trên tâu với triều đình thì hoặc
may mình cũng đặng chiêu an. Rồi đó Quân sư bèn khiến Mã Đại vương dẫn ba trăm lâu la, ba tên Phó tướng đi phía Nam đánh tới,.hễ bước qua đầu canh hai nghe tiếng
pháo hiệu thì phải phân binh ra, một nữa thì giữ đường, còn một nừa thì xông vào Khổng gia trang, lại khiến Ngô đại vương đái lảnh Phó tướng ba viên dẫn ba trăm binh
ròng đi phía Bắc dánh tới, hể đến nơi thì phân binh ra, một nửa giữ đường, một nửa vào nhà lấy đồ, hễ nghe tiếng pháo hiệu thì phải ra tay. Ba người lãnh lịnh, phân
nhau dẫn binh ra đi, còn Giả quân sư thì cũng dẫn ba viên Phó tướng, binh ròng ba trăm, rần rần rộ rộ kéo xuống TÔ Châu, cùng hết lâu la một ngàn hai trăm, lớp thì giã người buôn bán, lớp thì giả kẻ ăn mày, kẻ thì giả đi làm công, phân nhau trà trộn vào thành. Qua đến canh hai Giã quân sư liền nổi pháo hiệu lên, mấy đạo binh đều phân ra làm hai, giữ gìn bốn phía chắc chắn, còn sáu trăm thì ào vào đánh phá tưng bừng. Trang đinh thất kinh chạy tuốt vào trong phi báo, Khổng Phương liền hỏi trang đinh gióng thanh la và la lên cầu cứu, còn lớp thì dùng đao thương cung tiển mà cự. Giả quân sự thấy vậy liền xua đạo tiền quân đến đánh cầm cự với trang đinh, còn đạo hậu thì lỏn vào nhà bắt hết đờn bà con gái trói lại thường đờn bà thì hay nhát gan, cho nên vừa mới bị trói thì của tiền để đâu đều chỉ hết. Lâu la bèn áp vào giựt đặng rồi kéo nhau lui ra, mấy tên Phó tướng giơ tay lên ngoắt một cái, bao nhiêu binh mã đều lui ra hết.
Trang đinh đuổi theo, ngặt bị quân giữ đường Ở ngoài chận lại đánh. Trang đinh túng phải lui vào, chừng quan binh đến cứu thì ăn cướp đã kéo xa lắc rồi, phần thì lối xóm ai ai cũng ghét Khổng Phương, cho nên chẳng có một người tiếp cứu, chừng quan trưởng nghe báo đến đó nghiệm coi thì thấy tiền bạc bị mất hết nhiều, song chẳng
biết làm sao, duy có sai người đi dọ ăn cướp tụ tại xứ nào, đặng có sai binh đi dẹp mà thôi. Còn bọn ăn cướp lấy làm đắc ý kéo nhau về núi, tụ tại Kinh trung đường điểm bạc lại và thâu cất vào kho, rồi bày tiệc ăn mừng. Thuở ấy tại phía Nam cách núi ấy có một hòn núi kêu là Phi nga sơn, trên núi eũng có một vị Đại vương tên là Diêu Phi, bổn hiệu là Phi thiên tiễn sức mạnh đánh muôn người, thủ hạ binh đinh ước cũng đặng vài ba trăm, làm nhiều điều hung bạo, hay giựt đàn bà con gái về núi không có điều dữ nào mà chẳng làm.
Ngày kia, Diêu Phi dẫn hai, ba mươi lâu la xuống núi dạo chơi, vào đến một làng kia, khí trời nóng nảy, ý muốn tựu một chỗ mà thừa lương, cùng kiếm trà giải khát chẳng dè kiếm không đặng tiệm trà, nên phải tìm nhà đặng xin mà uống, xảy gặp một người con gái xinh đẹp vô hồi, Diêu Phi xem thấy hồn phi phách tán, đứng nhìn sững sốt dường như tượng gỗ hình cây, lâu la thấy vậy thì hỏi rằng:
Đại vương tìm trà mà uống, sao đi đến đây rồi đứng trơ như vậy?
Diêu Phi nói:
Nay ta thấy người con gái ấy, thì có làm cho ta đã hết khát nước rồi, chúng bây có kế chi bắt nó về núi cho đặng thì ta ắt trọng thưởng.
Lâu la nghe nói liền hè nhau áp tới bắt đại người con gái ấy chạy bay về núi, Diêu Phi đi sau đoạn hậu, đi vừa đến đến nửa đường, lại gặp Châu Thông ngày ấy cũng hiệp với Quân sư dẫn vài ba mươi lâu la xuống núi dạo chơi, thấy bọn Diêu Phi đi cướp giựt đàn bà con gái làm vậy thì biết không phải là hảo hớn, phần thì nghe người con gái ấy la khóc mắng nhiếc om sòm. Châu Thông bước đến hỏi rằng:
Xin đại ca hãy để nàng ấy xuống, tôi muốn hỏi một điều chẳng hay đại ca có khứng cho tôi hỏi cùng chăng?.
Diêu Phi nói:
Ta cũng để nó xuống coi bọn ngươi là bọn vô danh, làm chi ta cho biết.
Nói rồi liền dạy lâu la để nàng ấy xuống rồi nói rằng:
CÓ việc chi hãy nói cho mau.

Châu Thông bước tới hỏi nàng ấy rằng:
Nàng có điều chi oan ức hãy nói hết cho ta nghe, có bọn ta đây chớ có sợ nó bắt nàng về núi, dẫu cho việc lớn bằng trời thì ta cũng đởm đương đưa nàng về nhà làm
phước.
Người con gái ấy và khóc tức tưởi và đáp rằng:
Thiếp là người Ở tại làng Tụ hiền thôn, họ Ngu tên Nhược Lan, nhơn ra cửa hứng mát, bị lũ cường đạo này ngó thấy, bèn sanh dạ bất lương, giả vào xin nước uống,
rồi thừa dịp bắt thiếp đi, nay may gặp liệt vị anh hùng. Xin ra ơn cứu khỏi, vì cha mẹ tôi đã hứa gã tôi cho HỒ tú tài cũng là người Ở một làng, xin liệt vị làm nhơn, tôi cám
ơn rất nặng. .
Nói rồi lại tức tười khóc hoài. Châu Thông bèn trở lại lấy lễ mà nói với Diên Phi rằng:
Chẳng hay đại ca xuống núi dạo chơi bao giờ, tôi chẳng biết mà cản đường thiệt tôi có tội, song tôi với anh cung ìà người đồng đạo, xin anh hãy vị tình tôi mà thả nàng ấy cho tôi, thiệt là tôi cảm tình anh rất nặng.
Nói rồi lại xá dài. Diêu Phi nói:
Tuy là mi có hai ba anh em, binh mã cũng đông, ta cũng chẳng sợ chi đâu, mi có giỏi thì đánh với ta, nếu hơn ta đặng, thì ta giao nàng ấy cho mi đưa về, chớ có để nói
giai mỏi miệng.
Châu Thông cả giận mắng rằng:
Loài thất phu, không biết phải biết quấy, hãy lại đây đánh với ta.
Diêu Phi liền huơi đao xốc tới chém nhầu, Châu Thông cũng huơi thương rước đánh đao qua thương lại đánh một hồi lâu, Châu Thông coi ý sút sức, bèn sanh ra một kế lấy mắt láy Nhược Lan. Nhược Lan hội ý, liền hốt cát vải ngay vào mặt Diêu Phi. Diêu Phi không đề phòng bị cát văng vào con mắt, xốn xang khó chịu, ngăn đánh không nổi nên phải chạy dài, lâu la thấy đầu đảng chạy rồi nên cũng hè nhau chạy mất. Giã quân sư nói:
Chúng nó đã chạy rồi, chớ theo làm chi vô ích. Châu Thông liền khiến lâu la lấy xe chở Nhược Lan dưa về nhà giao cho cha mẹ. Nói về Diêu Phi về đến sơn trại rồi tức giận bồi hồi, nghĩ rằng:
Để mai ta điểm hết binh mã kéo đến núi nó, xuất kỳ bất ý giết nó cho sạch, mới đã nư giận của ta. Nghĩ rồi trời đã tối, bèn dùng cơm nước nghĩ ngơi. Nói về Châu Thông và Giã quân sư, khi sai người đưa Nhược Lan về rồi, bèn nói với bọn lâu la rằng:
Chúng bây hãy về núi trước đi. ta với Quân sư còn dạo chơi rồi sẽ về sau.
Lâu la nghe đặng liền dắt nhau về núi. Lúc ấy mới vừa canh một, hai người dắt nhau xuống chợ, tìm dến Hạnh huê lầu, ìầu ấy rất nên sạch sẽ, trên có tấm bảng Hải tiển thiêu mãi tữu yến điểm tâm cụ toàn, nhiệm ý đình xa tiễu chước. (Đồ biển, thịt quay, gỏi rượu đều đủ, mặc tình liệt vị dừng xe ăn uống). Hai người bèn dắt nhau lên lâu ngồi xuống, kêu tiểu nhị đem rượu thịt lên ăn uống với nhau. Giã quân sư nói:
Việc hôm nay đó, tuy là Diêu Phi chạy rồi, song nó ắt chẳng cam, ngày mai làm sao nó cũng đến xâm phạm
núi ta, vậy thì hai ta hãy Ở nán lại đây tìm nơi nghĩ một đêm, đặng dọ nghe sự thế thể nào, như binh ta thắng cũng chẳng nói làm chi, như binh ta thất, thì ta lên núi
đốt phứt trại nó đi, ắt là nó phải trở về cứu, chừng ấy hai đầu ta đánh ép lại, cho chúng nó đầu đuôi cứu nhau không đặng, dẫu cho nó mạnh như hùm, cũng không thoát ra cho khỏi Đại vương tưởng ra thể nào?.
Châu Thông nói:
Kế ấy rất hay, vậy thì hai ta phải đến gần chơn núi của nó núp đó mà rình, chờ nó xuống núi thì mình lõn theo phía sau coi nó đánh, như nó chạy thì mình chận lại

đánh, còn như nó có thắng thì mình sẽ đốt núi nó đi. Hai người thương nghị xong rồi, sáng ra bửa sau dắt nhau ra núp dọc đàng, quả thấy Diêu Phi dẫn ba trăm người ngựa, sát khí đằng đằng, huởn huởn kéo qua Mã vĩ sơn, vừa đến chơn núi, Châu Thông liền nghe tiếng quân reo dậy, chiêng trống rền trời, coi chừng trời đã xế qua
thấy binh Diêu Phi chạy vê thì biết va dã bại trận rồi, còn binh mình đặng thắng. Châu Thông liền xông ra chận đánh một hồi, bao nhiêu lâu la tản lạc, trong giây phút
Diêu Phi chạy đến, thấy binh mình đâu mất, còn phía sau thì binh giặc đuổi nà, không biết tính làm sao, cứ việc chạy nhầu tới trước, chẳng dè Quân sư và Châu Thông
xem thấy rõ ràng liền huơi binh khí xông ra, xuất kỳ bất ý nhằm chỗ nhược chém nhầu, Diêu Phi trở tay không kịp bị một đao, Ô hô ai tai, phục di thượng hưởng!
Châu Thông liền hiệp binh lại kéo thẳng lên Phi nga sơn quét sạch, thâu hết bọn lâu la, mở kho chở hết lương thảo, lại đốt sơn trại đi, trống đắc thắng kéo binh về núi điểm binh lại thì đặng thêm hơn trăm ngoài, lương thảo và đao thương khí giới cũng nhiều. Từ ấy oai danh cả dậy, những bọn ăn cướp Ở gần thảy đều qui phục, quan
binh xem thấy ăn cướp có nghĩa, nên cũng chẳng thèm nói đến, lần lần tích tụ lương thảo rất nhiều, cho nên ít hay đi phá khuấy lê dân.
Đêm kia vừa lúc canh ba, Châu Thông thấy một điềm chiêm bao rất nên kỳ quái, thấy một ông Thổ địa đến mách bảo rằng:
Nay có Đương kim thiên tử bị vây tại Thiên hương lầu, phải đến cứu giá cho mau.
Sáng ra Châu Thông nói lại cho Giã quân sư nghe,
Giâ quân sư nói:
Tôi có nghe đồn rằng: Thiên từ dạo chơi tại xứ nầy, song tôi không biết giả chơn, nay có thần nhơn mách bảo, thì ta phải tính, vậy thì ngày mai phải điểm hai ba trăm
lâu la ròng mạnh, để Phó tướng Ở lại giữ núi, bọn ta bốn người dắt lâu la xuống đó xem coi động tịnh thể nào?
Ai nấy đều y theo lời, hiệp nhau dẫn binh huởn huởn ra đi, dọc đường chẳng hề làm cho kinh động bá tánh.
Nói về ngày ấy Thiên tử và Nhựt Thanh đến Thiên hương lầu tìm bọn Huỳnh Vĩnh Thanh, khi lên lầu rồi thì có bọn ca nữ mỹ nhân đến dâng trà và cầu vạn phước.
Thiên tử liền khiến dọn tiệc ra, rồi hỏi thăm ba anh em Huỳnh Vĩnh Thanh có đến đó chăng? Sắp a huờn đáp rằng:
Mấy bữa rày sao không thấy đến, hay là việc nhà chi đó, nên đến không đặng.
Rồi đó bày ra những sơn trân hải vị, Thiên tử bèn ngồi lại ăn uống với hai nàng ca cơ, một nàng tên là Toại Tâm, một nàng tên là Thủy Tâm, ăn uống đặng vài tuần, bèn day qua cuộc đờn, rất nên vui vẻ , lúc đang đờn ca, bỗng a huờn chạy lên nói rằng:
Bọn Huỳnh Công tử ba người đã đến.
A huờn nói chưa dứt lời, thì ba người đã lên lầu rồi, ngó thấy Cao, Châu hai người thì vui mừng chẳng xiết, bèn nói rằng:
Hôm nay tôi có ý trông, chẳng dè lại gặp nhau tại đây thiệt rõ ràng là tam sanh hừu hạnh đó.
Thiên tử nói:
Cao mổ cũng nhớ ba vị, nên đến đây hỏi thăm, ai dè bất kỳ nhi ngộ, thiệt là may lắm.
Nói rồi liền khiến a huờn dẹp tiệc ấy đi mà dọn tiệc khác. Trong giây phút tiệc dọn vừa xong, mấy chị em Kỳ Vân cũng tựu đến, vầy lại ăn uống chuyện trò với nhau
rất nên thích ý.
Thuở ấy trong xứ lại có một đứa du côn, tên là Phùng Tất Ky, thường hay phá xóm phá làng, nghinh ngang lừng lẫy, chẳng có điều dữ nào mà không làm.
Ngay nghe đồn rằng: CÓ Thiên tử đến xứ ấy dạo chơi, song không biết tại phương nào, bèn kết liên với một tên ăn cướp tên là Nhiêu Vị Đạt, dọ đặng tin Cao Thiên Tứ Ở
tại Thiên Hương lầu, bèn dẫn lâu la áp đến phủ vây bốn phía, lại hô lên rằng:
Phải ra nạp cho ta năm muôn ngàn tử cho mau, nếu không thì ta ắt ra tay đánh rốc vào lầu cho biết ai là Cao Thiên Tứ.
Và nói và bước lần vào. Nguyên Phùng Tất Ky với Nhiêu vị Đạt hai đứa cường đạo nầy mười phần hùng dõng, một đứa tay cầm cáng đao, một đứa tay cầm trường
thương, sức mạnh vô cùng, nhảy tuốt lên lầu, Nhựt Thanh và Thiên Tử sức cự không lại, còn nhừng người trong viện thảy đều vô dụng, đánh nhau hơn trót ba giờ, ráng hết sức mà không thắng nổi. Lúc đang nguy cấp, bỗng thấy dưới lầu lâu la rút lần ra hết, la hét vang dầy, bị một tốp khác Ở ngoài đánh vây vào (ấy là bọn Châu Thông) giết lâu la tan tác. Nhiêu Vì Đạt ra cự, bị Ngô Phấn Giao chém chết rồi lại bêu đầu lên. Phùng Tất Ky xớ rớ một hồi rồi cũng bị Châu Thông chém sã một đao đứt làm hai đoạn, còn bao nhiêu lâu la cung bị rượt chém, la khóc om sòm, trong giây phút chắng còn một đứa. Thiên tử bèn bước xuống ra mắt với bốn người, hỏi thăm tên họ rồi phong hết bốn người làm chức ĐÔ ti, dạy tạm về núi, ban cho một đạo thánh chỉ để phòng ngày sau đem đến Trang tuần phủ, thì người ắt trượng dụng. Bốn người tạ ơn lãnh chỉ lui về. Chừng ấy ba anh em Huỳnh Công Tử mới biết Cao Thiên Tứ là Đương kim thiên từ, liền bước đến thỉnh tội, và nói rằng:
Tôi muốn thỉnh Thánh giá đến nhà tôi nghĩ ngơi, chẳng hay tôn ý thể nào?
Thiên tử thấy ba người hậu ý, nên phải đi theo. Từ đó Trương Công tử và Lý công tử cũng Ở tại phủ Huỳnh Vĩnh Thanh mà cầu Thiên từ dạy tập văn thao võ lược, lấy làm đắc ý. Rồi đó ba vị Công tử lại cầu Thiên tử hạ chỉ phân tán bọn ca cơ nơi Thiên hương lầu cứu chúng nó ra cho khỏi nơi đọa khổ hải, lại cầu tứ hôn Kỳ Vân, Thể Vân và Thoại Vân ba nàng cho ba anh em. Thiên tứ thấy ba người tài mạo song toàn, tánh tình trung hậu, nên cũng nhận lời, liền hạ chỉ thả hết bọn ca cơ nơi Thiên hương lầu ra.
anh sex
truyen dam
phim sex hay
truyen sex hay
truyen lau xanh
truyen loan luan
truyen nguoi lon
truyen sex hoc sinh

Càn Long Du Giang Nam 26 - 50-2

Trang 2 trong tổng số 15

Hồi 28

Si tình công tử luyến xuân quang
Mỹ mạo ca cơ ta mạng bạc
Tại đó lại có một chỗ lầu xanh, tên là Lưu xuân động, hiệu là Thiên hương các, nhà cất khéo lắm, chẳng khác chi Quãng hàn tiên phủ, phán ra làm ba từng, bọn ca kỷ cũng phân làm ba hạng, hạng nhứt thì Ở từng trên có ba hạng giá, như vào uống trà và thấy mặt một chút thì giá là một đồng, đứng đãi khách ăn uống một tiệc thì mười đồng, còn Ở lại trọn đêm, vầy cuộc gió trăng đủ việc thì ba chục đồng, những trang phong nhã đến đó, hoặc ca một bản, hoặc tặng một bài, hoặc đờn, hoặc cờ, tùy theo ý khách cho nên từng trên đều là những tay phong lưu tài tử quý khách hoạn gia, cùng là mấy thầy khăn be áo lớn, thường lên đó mà chơi. Còn từng giữa thì để cho mấy chú lái buôn, giá rẻ hơn từng trên phân nửa, còn kỷ nữ thì cũng có kém hơn từng trên. Chi như từng dưới thì để cho bọn làm công, hoặc bọn chài, cùng mấy bợm bán cà rem và bán kẹo, vì ham giá rẻ, cho nên chẳng màng chi tốt xấu miễn là cho có thì thôi. Ngày ấy Huỳnh vĩnh Thanh với Trương, Lý ba Công tử dắt nhau đến Thiên hương các mà chơi, nguyên Vĩnh Thanh đã có quen trước một nàng tên là Kỳ Vân, nàng ấy đã có thiên tư quốc sắc, lại thêm cầm kỳ thi họa đủ điều, tuổi vừa mười tám, thiệt là hạng nhứt trong lầu ấy, chơn mày vòng nguyệt con mắt như
sao, môi chẳng nhuộm mà hường, mặt chẳng dồi mà trắng, thiệt rõ ràng là: Làn thu thủy, nét xuân sơn, Hoa ghen thua thắm, liễu hờn kém xanh. Còn Trương công tử
thì quen với một nàng tên là Thoại Vân, tuổi vừa mười bảy, hương trời sắc nước, nhả đạm phong lưu, má phấn môi son, mày tằm mắt phụng, dẫu cho người đá tượng gỗ
thấy cũng tiêu hồn lạc phách. Lý công tử thì lại quen với một nàng tên là Thể Vân, nhan sắc cũng mường tượng như Kỳ Vân, chẳng hơn chẳng kém, tuổi mới mười lăm,
ba nàng đều Ở lại từng trên, kết bạn chi lan với nhau rất nên thân thiết, đã có lập chí, xin cho mỗi người đều gặp đặng một người tình nghĩa nhơn tài, thì mới phỉ tình ước nguyện, nay thấy ba vị Công tử đều là tình đầu ý hiệp, nên mới đính cuộc lâu dài. Ngày ấy sáu người đang ngồi uống trà, Huỳnh Công tử nói:
Hôm nay là tiết mộ xuân, khí trời còn lạnh, bọn ta hãy dùng dịp này uống ít chén đưa xuân ước có nên chăng?
anh sex
truyen dam
phim sex hay
truyen sex hay
truyen lau xanh
truyen loan luan
truyen nguoi lon
truyen sex hoc sinh

Trương, Lý, đều khen phải, rồi nói với nhau rằng:
Vậy thì bọn ta hãy dắt nhau ra nơi vườn hoa dưới gốc cây mà đưa xuân một phen, uống chơi vài tuần rồi sẽ trở vào lầu mà chung vui với nhau cũng đặng.
Rồi đó sáu người dắt nhau ra nơi sau vườn, xem thấy trong vườn sắp đặt rất xinh, hoa thơm cỏ dại chẳng thiếu chi, trăm hoa đua nở, muôn cỏ tốt tươi, con a huờn của Kỳ Vân tên là Đãi Nguyệt, a huờn của Thoại Vân tên là Xuân Đào còn a huờn của Thể Vân thì tên là Hạnh Hoa, ba con a huờn cũng đều xinh đẹp, giống như một đoàn tiên nữ hạ phàm trần. Lúc ấy sáu người ngồi chung một tiệc, Kỳ Vân thì dựa Huỳnh Sanh, Thoại Vân thì dựa Trương Sanh, Thể Vân thì dựa Lý Sanh, còn ba con a huờn thì đứng một bên mà dãi rượu, uống đặng vài tuần, Huỳnh Sanh bèn nói rằng:
ăn uống như vầy thì cũng chưa mấy vui, chi bằng dời cái bàn lại nơi gốc cây đào, rồi dọn một tiệc khác, đặng có phú thi mà tiễn tặng hoa thần, ước đặng cùng chăng

Ai nấy đều nói rằng:
ấy mới phải là cách của người phong nhã. Nói rồi liền khiến a huờn dọn ra một tiệc, hương hoa hồng chúc, văn phòng tứ bữu sẵn sàng. Huỳnh công tử nói:
Hôm nay ai nấy cũng đều có ý thưởng xuân, nên tới chỗ xuân hoa mà tống biệt, vậy phải làm mỗi người một bài hoặc thi hoặc phú chi, lấy sự đưa xuân làm đề, như làm hay thì thưởng ba chén, còn dở thì cứ theo số mà phạt. .
Ai nấy đều ưng chịu, liền thỉnh Huỳnh Sanh làm trước, Huỳnh Sanh bèn làm một bài Tống xuân như vầy:
Duy xuân ký mộ, xuân nghi cần, xuân sắc hương tàn,
xuân quang dị lão, đào lý hàm sầu, hận xuân tình chi
bất cập. Hãi đường đê thủ, thân xuân cành chi vô đa,
xuân phong cuồng hề lạc hoa mãn địa, xuân võ loan hề
phi nhự tùy ba, não oanh tàn hề bất ngử, phòng yên lược
hề sanh bi. Điệp sứ phi lai, đô thán xuân quang bạc hạnh,
phong điệp tần đáo, đồng ta xuân sắc vô tình.
Ca rồi lại ngâm thêm một câu thơ bảy chữ mà giúp vui tiệc rượu, cũng cứ lấy hai chữ "nhứt xuân" mà làm đề.
Nhứt xuân vô sự vị hoa mang.
Ngâm rồi bèn uống ba chén rượu, kế tới phiên
Trương Sanh, vừa muốn mở miệng, rồi lại nói rằng:
Hai người là một cặp của trời sanh, vậy thì phải ngâm luôn theo cho có cặp.
Nói rồi lại hối Kỳ Vân rằng:
Hãy ngâm đi cho mau chớ có gàn trở bọn tôi.
Kỳ Vân đáp rằng:
Mấy ông là kim mã ngọc đường, lẽ phải ngâm trước, chớ như chị em tôi thì nương dựa theo mà thôi, lời ăn tiếng nói thô sơ, e làm nhơ tai mấy ông mà chớ.
Trương sanh và Lý Sanh đều cứ mời hoài. Cực chẳng đã Kỳ Vân phải ngâm một câu bảy chữ trước rằng:
Nhứt xuân vô hạ loại lưu trang.
Ngâm rồi lại ca nối thêm một bài rằng:
Thiên sanh nó hề hà phiêu bạc, địa tãi nó hề hà
tiện tác, phụ hề sanh ngã hà gian nan, mẫu hề cúc ngã
hà mạng bạc, hận hãi nan điều về vạn lý, sầu thành nan
phá hề thiên trùng, ta quyên lụy chi hề nan càng, thân
oanh hầu chi hề mỗi yết, hoa tiền đối tửu hề cường lạc,
trướng để thừa hoan hề nại hà, vọng đa tình hề vật phụ,
nguyện tri kỹ hề ai lân.

Ca dứt rồi, cả tiệc thảy đều chắng vui, song cũng gắng gượng mà uống vài chén rồi nói rằng:
Thân thiếp cũng như cái hoa mùa xuân, nên phải lấy tâm sự ra mà đưa xuân, bây giờ tới phiên Trương lang, xin hãy ngâm đi.
Trương Sanh liền ngâm rằng:
Nhứt xuân sầu võ mãn gian thành
Ngâm rồi làm thinh hồi lâu chắng nói năng chi hết, ai nấy đều cười rằng:
Sao chắng ca luôn đi, hay là nói mãn thành phong võ rồi, lại gần tiết Trùng dương nên bị người thân thế cản lại chăng"
Trương Sanh nói:
Không phải vậy đâu, mỗi người đều phải nghĩ mau chậm khác nhau.
Thể Vân nói:
Nghĩ vể việc chi, ấy chẳng qua là nương theo Thoại Vân hứng tình đó mà thôi.
Thoại Vân liền háy một cái rồi nói rằng:
ấy là tại lòng chị nóng nảy nên muốn nói ý đặng có dắt nhau về phòng cho sớm, sao lại đổ thừa cho ai vậy?"
Nói rồi cả bọn đều cười. Thể Vân nói:
Thôi, đừng có gàn trở, để cho Trương lang ngâm đi.
Trương sanh bèn thuận khẩu ngâm rằng:
Nhứt văn xuân khứ tiện tương ti,
Khả tích đào linh dữ lý phi.
Lưu thủy vô tìnk ta cọng biệt,
Lạc hoa hữu ý hận đồng bi.
Hoa sầu biểu oán tu đường tích,
Tữu lục đăng hồng khúc biệt ly.
Dung dị tiễn xuân kim nhứt khứ,
Minh niên huờn cọng húy tương tư.

Ngâm rồi uống ba chén, kế tới phiên Thoại Vân. Thể Vân nói rằng:
Chị Thoại vẫn là người hay sầu hay giận, có chí có tình, ắt là nghị luận hay hơn.
Thoại Vân nói:
Mi chớ kiếm nhiều chuyện mà đè ẹp ta, để ta ngâm cho rồi.
Thể Vân nói:
CƠ khổ dữ chưa Anh Trương đè chị chớ tôi có đè chị bao giờ
Ai nấy nghe nói thảy đều cười rộ, rồi nói rằng:
Thôi đừng có nói chơi nừa, để cho nàng Thoại Vân ngâm đi cho rồi.
Thoại Vân bèn ngâm rằng:
Dương ìiễu hàm sầu, hãi đường đái hận, nhựt nhựt
vi xuân điên đảo, thậm đắc cựu hận tân sầu, đô thị
thương xuân hoài bảo, tổng thị điệp mông thế lương, oan
hồn thảm thiết, thảm thiết, thảm thiết, bá thời biệt.
Rồi lại ngâm thêm một câu rằng:
Nhứt xuân vô kế cọng lưu hoa.
Thể Vân nói:
ấy có phải là hay sầu hay giận, tình chừ phân phân hay không, ấy là con gái mến xuân mà Trương lang tiếc Thoại Vân cười mà chẳng nói, cứ liếc ngó Trương Sanh, kế tới phiên Lý Sanh, Lý Sanh bèn ngâm rằng:
Bữa sức đờn hề khai quỳnh diên, diêu sanh lộng hề
kinh túy trục, tiển xuân quy hề mi tữu, lưu xuân quang hề
kinh ba, bi xuân khứ chi tốc hề nung đào diệm lý, xướng
hoa hương chi tạ hề lục thảm hồng sầu, nhơn mãng xuân
nhi sanh cảm, xuân biệt nhơn nhi bất lâm. Oanh thinh
uyển chuyển, xướng xống xuân ca, quyên ngữ thê lương,
sái ly tuân lục khả tri vật du như thử, nhi nhơn khời vô tình hồ.
Ngâm rồi uống ba chén lại ngâm thêm một câu rằng:
Nhứt xuân mạng tảo mãm viên huê .

Tới phiên Thể Vân, Thể Vân bèn uống trước ba chén rồi ngâm một câu rằng:
"Nhứt xuân điêp mộng đáo Bồng lai .
Thoại Vân nói:
Như mi thiệt quả nằm chiêm bao thấy đến Bồng lai, thì ngày sau mi ắt đặng thành tiên, nên mới có chiêm bao lạ như vậy, ấy là tiên phong đạo cốt đó, Lý lang chớ có
mơ tưởng làm chi cho mất công.
Thể Vân nói:
Nếu chị nhiều chuyện lắm vậy thì tôi chẳng ngâm nữa đâu.
Nói rồi cứ việc làm thinh, Thoại Vân nói:
Nãy giờ chưa ai bị phạt, đến phiên chót lại phải bị phạt, vậy thì mi phải uống ba chén lớn.
Thể Vân không chịu uống ngặt bị chúng ép quá, nên phải ráng uống, trong giây phút mặt ửng đỏ bèn huởn huởn ngâm rằng:
Xuân tình dị tả, xuân hận nan điền, xuân thủy đa
sầu xuân san khôn tú, điêp mộng thủy lân, xướng xuân
quang chi dị khứ , hoa hồn thùy điếu, ta xuân sắc chi nan
lưu tùng thữ dương liễu sanh, sầu đào hoa táng phách,
tràng đoạn hãi thường hoa hạ, tâm huyền thược dược lang
biên, thiên sầu vạn hận nhơn xuđn khứ, vạn tư thiên
hồng cọng não xuân, túc phổ thiên chi hạ nhơn vật giai nhiên, ai tai thống tai.

Thề Vân ngâm rồi, ai nấy đều khen ngợi rồi rằng:
Lời ấy thiệt bọn ta lấy làm thống khoái, thiệt khắp cả dưới trời, ai thấy xuân quang mau già mà chẳng sanh bi cảm, lời luận ấy rất hay, đáng lấy túi gấm mà đựng,
vậy thì phải uống ba chén nữa.
Thể Vân không chịu uống bèn nói rằng:
Tôi uống ba chén thì đã đủ rồi.
Mấy người đều ép hoài, Thể Vân phải ráng mà uống. Uống vừa rồi, Vùng nghe dưới gốc cây phù dung có tiếng tằng hắng, ai nấy đều giựt mình.

Hồi 29

Huân ngọc các cường đồ hiếp thế
Thiên hương lầu nghĩa sĩ trừ gian
Khi mấy người ăn uống vừa rồi, vùng nghe dưới gốc cây phù dung có tiếng người đằng hắng, ai nấy đều giựt mình muốn chạy, xảy thấy ông già đầu bạc, Ở dưới gốc
cây chun lên, trạc chừng bảy mươi ngoài tuổi, tóc bạc mà mặt còn trẻ, có khí tượng thần tiên, bước tới chắp tay nói rằng:
Lão đây là thần giữ hoa, rất cảm mấy ông có lòng tế điện, biết xót ngọc thương hương mà làm lễ đưa xuân, chí thiền cảm cách, bọn tôi không biết lấy chi báo đáp, nên muốn cứu bọn ông thoát vòng khổ hãi cho khỏi Ở nơi trần thế mà lục lục như vầy. Ai nấy nghe nói thì biết là thần nhơn, liền rùng tùng quỳ xuống chắp tay nói rằng:
May nhờ thần thánh giáng lảm, xin ra ơn cứu vớt bọn đệ tử gái trai cả thảy vượt khỏi nhơn gian trần khổ, thì bọn tôi tình nguyện rưới quét tiên động thiệt cũng vui lòng, chẳng hay thần thánh có khứng thâu nạp cùng chăng?
Thần nhơn nói:
Nay có Đương kim Thiên tử dạo chơi tại tĩnh này, chẳng bao lâu người sẽ đến đây, bọn ông hễ thấy nguy thì phò thấy cấp thì cứu, hễ thấy người nào tên là Cao Thiên
Tứ thì là Thiên tử đó, ghi lấy, nhớ lấy, chớ nên sai lầm.

Nói dứt lời, vùng hóa một trận hương phong biến mất. Ai nấy mừng rỡ chắng cùng, bèn ngước mặt lên trời vái lạy khấu tạ lại day mặt nơi đám hoa mà tạ ơn. vừa muốn dọn thêm một tiệc nữa ăn uống cho vui, bỗng nghe trên lầu phía Tây nơi- Huẩn ngọc các, có người ăn uống reo cười inh ỏi, rồi lại nghe có tiếng đánh lộn, không biết là việc chi. Nguyên chỗ ấy có bọn du ác, đến đó uống rượu say sưa rồi đánh lộn với nhau , thường thường như vậy, người đầu đãng là một tên thổ hào tại xứ ấy, họ Khu tên Hồng, hổn danh là Phi Thiên Pháo, trong nhà có của, nên thỉnh giáo sư đến, học đặng một hai miếng chi đó, rồi tụ một lũ vong mạng, hễ tới đâu thì gây gỗ tới đó, ngày ấy đến Huẩn ngọc Các uống rượu, nhơn giành chỗ ngồi nên mới sanh ra sự đánh lộn, nguyên vì tại chỗ bàn giữa đã có một người đến ngồi trước rồi, bọn ấy đến sau, lại muốn đuổi đi mà giành chỗ cho mình, chẳng dè nhằm người cứng cỏi, không chịu nhịn thua, nên mới sanh sự.
Lúc đang đánh lộn với nhau, may gặp Thiên tử với Nhựt Thanh vừa đi đến đó, nghe có tiếng đánh lộn, liền chạy tuốt lên lầu, coi như có việc bất bình thì ra tay đánh giúp, khi hỏi ra thì biết Khu Hồng dọc ngang, phần thì người ấy có một mình, không ai giúp sức, vì những kẻ đứng coi đều sợ oai thế Khu Hồng, nên chẳng ai dám nói chi tới. Nhựt Thanh thấy vậy dằn lòng không đặng liền xốc tới thoi lia đánh lịa, đánh thôi, những quân vong mạng lăn nghiêng lăn ngửa, rùng rùng xuống lầu kéo nhau chạy mất. Người ấy bèn lạy Thiên tử và Nhựt Thanh mà nói rằng:
Cúi trông nhị vị cứu chữa, thiệt ơn ấy rất dày, chẳng hay hai vị khách quan tên họ là chi, người Ở xứ nào, có việc chi đến đây cứu tôi như vậy?
Thiên tứ nói:
Ta là người Ở Bắc Kinh, họ Cao tên Thiên Tứ, đi với con ta là Nhựt Thanh, đến đây thăm bà con, vì nhứt sanh ta hay can thiệp sự bất bình nên hễ gặp ai ỷ thế khi
người thì ta đánh liền, nay thấy túc hạ diện mạo đoan trang, ắt chẳng phải người thường, nên khiến con ta giúp sức đánh bọn ấy, nó đã chạy hết rồi, xét lại thì lũ ấy là
đồ vô dụng dám ỷ thế khi người, chắng hay túc hạ tên họ là chi?
Người ấy nói: Tôi họ Vương tên Nhuận, buôn bán hàng lụa sô sa, nhơn lúc rảnh rang đến đây ăn uống chơi, tôi tới trước lựa chỗ tốt mà ngồi, lũ ấy tới sau, nó lại ỷ đông mà hiếp người, biểu tôi phải nhường chỗ lại cho nó, bởi tôi không nhường nên mới sanh sự đánh lộn, may nhờ nhị vị đến đây cứu tôi, thiệt là ơn rất nặng, tiệm tôi cách
đây chắng xa, xin mời nhị vị đến tiệm tôi chuyện vãn chơi cho biết. Thiên từ nói:
Việc nhỏ mọn chút đỉnh có đủ chi phải tạ ơn, nay túc hạ đã có lòng tốt, thì ta cũng tuân theo.
Rồi đó Thiên tử, Nhựt Thanh và Vương Nhuận ba người ra khỏi Huẩn ngọc Các, dắt nhau về tiệm phân ngôi chủ khách mời ngồi, trà nước xong rồi, Vương Nhuận liền hối gia nhơn dọn ra một tiệc bĩ bàn thết đãi hai người, uống đặng vài tuần, Vương Nhuận bèn nói rằng:
Nhị vị khách quan nếu ưa đi chơi thì để ngày mai tôi dắt đi chơi một chỗ rất vui.

Đêm ấy ăn uống rồi Vương Nhuận cầm hai người Ở lại nơi tiệm mà nghỉ.
Sáng ra bữa sau dùng cơm điểm tâm rồi, ba người sắm sửa ra đi, dắt theo một đứa tiểu đồng, thẳng đến Thiên hương Các. Ngày ấy bọn Huỳnh Vĩnh Thanh và Trương, Lý ba người cũng có đến đó ăn uống vui chơi. Nguyên vì chỗ ấy có phân ra Đông, Tây, Nam, Bắc bốn lầu đều cất giống nhau một kiểu, mỗi một lầu dọn đặng mười mấy tiệc, dầu cho khách đông chừng mười mấy người cũng còn rộng rải thong thả. Thiên tử, Nhựt Thanh và Vương Nhuận lên Nam lầu ngồi, những bọn má phấn môi son đều trang điểm tề chỉnh, bước ra thi lễ và mời vào tiệc ăn uống tự tình, một nàng tên là Diêu Cơ, một nàng tên là Thể Cơ, một nàng tên là Lệ Cơ, ba nàng thảy đều dưới hai mươi, dung nhan xinh đẹp, tài mạo gồm đủ, uống đặng vài tuần vùng nghe xa xa bên phía Tây lầu có tiếng người ăn uống chơi bời rất nên vui vẻ. Nguyên tại chỗ ấy là chỗ bọn Huỳnh Vĩnh Thanh ăn uống tại đó, mấy người đang xúm lại ép Thể Vân uống rượu. Thể Vân nói:
Liệt vị uống trước, thiếp sẽ uống sau. Lý Sanh nói:
Xin khanh hãy uống cho mau, tôi có chuyện hay mà nói.
Thể Vân bị ép quá nên phải uống thêm ba chén lớn, ai nấy đều vỗ tay cưởi rằng:
Con si tình tỳ nữ này nó đợi cho Lý lang ép nó mới chịu uống, vậy mới là chung tình cho chớ.
Thề Vân nói:
Tôi bị mấy ngưởì ép tôi uống tới ba chén lớn, rồi lại xúm nhau cười tôi nữa sao?
Nói rồi kêu con a huờn đem dọn ra thêm một tiệc rồi nói rằng:
Để tôi bày ra một cái tửu lịnh khác cho mãn cái tiệc này, vì hôm nay hai vị Công tử và hai chị chưa uống bao nhiêu để em bày ra một tiệc này đặng uống vùi với liệt vị
một bữa, như ai thua thì không phải là tữu lý anh hùng.
Ai nấy đều khen hay, nhơn thấy Thể Vân đã mấy lần uống ba chén lớn, lại thấy nàng ra lịnh làm vậy thì mừng lắm, chắc làm sao nàng cũng say vùi đặng có xúm nhau mả cười. Trong giây phút tiệc đã dọn rồi ghế bàn đều thay đồ mới, dọn dẹp chỉnh tề, chính giữa để một cái Nan kinh tháp, chung quanh ghế cố. ngoạn sắp đầy, nào là
tân thi cỗ họa, nào là kim giãn van tiển, hai bên vách phấn treo đầy những tranh tượng có danh, mai, lan cúc, trúc, bên tả có để một cặp túy ông ỷ, bên hữu có bày một cái trương quý phi sàng, nơi trước lầu thì có để mấy bồn huê thơm cỏ lạ, hơi bay nực mùi, chính giữa có treo đèn tiễu ngao san, bốn phía thì treo đèn lục giác pha ly, sáng suốt như ban ngày, còn trên bàn thì đồ ngon vật lạ chẳng biết là bao nhiêu, sáu người ngồi vào tiệc. A huờn đứng hầu hai bên, lúc ấy vừa đầu canh một, trăng tỏ làu làu, a huờn lại đốt thêm mấy ngọn liên hoa đăng, lại càng thêm thú, Thể Vân bèn khiến Thu Nguyệt đem ống chiếm linh và bồn đô hột ra, mỗi người đều phải đổ hột trước, như ai đổ ít hường hơn thì phải rút ống xâm trước, còn ai đổ không có hường, thì phải bị phạt trước một chén lớn, hoặc đổ có hường bất kỳ nhiều ít thì phải đặt lên mà kêu. Rồi đó Huỳnh Sanh đổ trước, hốt hột đổ ra, thì đặng năm mặt nhì một, mặt nhứt, rồi nói rằng:
ăy là: Bắc nhạn tiêu dương.

Đến phiên Trương Sanh đổ đặng một mặt nhứt, một mặt ngẩu, bốn mặt sa, rồi nói rằng:
ấy là: Nguyệt minh quân hạc thủ mai hoa.
Lý Sanh đổ đặng ba mặt lục, ba mặt tứ, rồi nói rằng:
ấy là: Hồng vân tán tựu ná thiên biên.
Kỳ Vân đổ đặng năm mặt nhứt, một mặt tứ rồi nói rằng:
Để tôi cho một cái tên mới cho cáe người nghe, ấy gọi là: Cửu thiên nhựt nguyệt khai tân vân.
Thoại Vân liền hốt hột đổ tiếp theo, bốn mặt sa, một mặt nhứt, một mặc lục, rồi nói rằng:
ấy là Thiên vản quy nha ngộ nguyệt minh.
Rất hết tới phiên Thể Vân đổ đặng sáu mặt ngẫu rồi nói rằng: ây là Mãn địa mai hoa.
Tuy vậy mà đen hết, Thoại Vân bèn nói rằng:
Mi đổ đặng lục phú không có hường, cứ theo lời giao, thì mi phải uống một chén lớn rồi ngâm bài thi chi đó thì ngâm cho ta nghe thử.
Thể Vân không biết làm sao, nên nói rằng:
Uống thì uống, ngâm một bài rồi tôi sẽ đổ lại. Mấy người đều nói:
Như vậy thì phải rồi, hãy ngâm đi cho mau, nếu chậm trể thì không đặng.
Thể Vân bèn ngâm rằng:
"Tình thơ nhứt chỉ. ký dữ tình lang, tư ức đa tình
lưỡng lụy uông, tự đáo tlỉu lang nguyệt dạ đồng tư ước, thệ
đồng sanh lữ bất phan trương, ám tưởng ngả lang biệt
hậu vô âm tín, nhá hại tương tư sổ nguyệt trường, hậu nô
mạng bạc như thu điệp, điễm đắc hóa vi hồng nhạn khứ
tầm lang, miễn đắc hương khâm dạ dạ vô nhơn bạn, điêu
trướng thời thời bất kiến lang, hựu thính đắc quyến đề thính thảm thiết, tự thị sầu nhơn thính đắc cánh đoạn can trường.
Ngâm rồi lại hốt hột mà đổ, đổ ra một mặt tứ, năm mặt lục, bèn nói rằng:
ấy là: Tướng quân tranh quái ấu.

Còn đang ăn uống vui cười, vùng nghe dưới lầu có tiếng xao xuyến rầy rà, ai nấy giựt mình đều làm thinh lẵng lặng nghe coi. Còn bên kia Thiên tử và Nhựt Thanh cũng đứng dựa lan can nghe, té ra một bọn côn đồ vào lầu xanh lựa mấy cô điếm lịch mà giựt, phần thì ngoài đường không ai dám tiếp, Nhựt Thanh thấy vậy bất bình bèn
chạy theo đoạt con điếm ấy lại, rồi giựt đặng một cây đao bề dài bốn thước rượt chém lũ côn đồ tan tác, máu chảy đầy đường, trong giây phút côn đồ chạy ráo. Nguyên lũ ấy là đồ phĩ loại, duy có ỷ đông hiếp người cô thế, chừng gặp tay cảm dỏng thì chạy như cua gảy càng. Lúc ấy, trong lầu xanh mụ Kiền bà dắt hết cả bọn ra lạy tạ ơn, lại bày tiệc thỉnh Cao thiên Tứ, Châu Nhựt Thanh và Vương Nhuận vào thết đãi. Bên kia Huỳnh Vĩnh Thanh đến mời, liền dắt Nhựt Thanh và Vương Nhuận qua qua bên Tây lầu ba vị Công tử xem thấy liều đứng dậy nghinh tiếp, hai đàng làm lễ ra mắt nhau xong rồi, Huỳnh Vĩnh Thanh hỏi rằng:
Chẳng hay tam vị tên họ là chi, quê quán xứ nào, xin nói cho tôi rõ?
Vương Nhuận nói:
Tôi họ Vương tên Nhuận vẫn là người Ở xứ này, buôn bán nghề hàng nhiểu, còn vị này họ Cao tên Thiên Tứ, người Ở đất Bắc kinh, còn vị này là con nuôi của người, họ Châu tên Nhựt Thanh, ngày trước cũng can thiệp việc bất bình cứu đặng tôi, chẳng dè hôm nay lại gặp bọn ác đồ này nữa.
Thiên tử nói:
ấy cũng là vì quan quân chắng đặng hết lòng, nên bọn ấy mới dám làm lộng như vậy, để tôi đi bẩm cho quan Tuần phủ người hay, đặng người răn trách quan viên bên phía võ biền, thì chúng nó mới hết lòng vì dân vì nước, chẳng hay ba vị tên họ là chi?
Huỳnh sanh nói:
Tôi đây là người Ở xứ này họ Huỳnh tên Vĩnh Thanh, ông tôi xưa làm chức Thị lang, còn hai người này cũng là con nhà thế gia.
Thiên tử nghe nói khen rằng:
Té ra ba vị cũng là dòng giống trung thần, hèn chi khẳng khái như vậy, chắng hay ba vịn còn là học sanh hay là đã có khoa mục chi chưa?
Huỳnh Vĩnh Thanh đáp:
Ba anh em tôi một giãi áo xanh cũng chưa có, nhơn tánh ưa du ngoạn, cho nên chẳng ham sự công danh.
Nói rồi liền khiến dọn tiệc, sáu người vầy lại ăn uống với nhau, Thiên tử nhơn thấy ba người nghĩa khí thâm trượng bèn nghĩ thầm rằng:
Ba người này diện mạo bề ngoài thì đặng, song chưa biết bề trong tài học thế nào, chi bằng ta khiêu thử coi cho biết, nếu quả có tài kinh luân mãng phúc, thì đề phòng ngày sau ta thâu nạp bết đặng phò tá trào đình.
Nghĩ rồi bèn đem những việc cổ kim thánh hiền hưng phế và trị quốc an bang hỏi. Ba người đối đáp như lưu Thiên tử thấy vậy khen rằng:
Ba vị Công tử đều là tài cao bác đấu, lựa phải buộc theo sự thi thơ làm chi, nếu chịu vào khoa ứng khảo, thì có lo chi là nhành quế chẳng vào tay.
Ba người đều nói rằng:
ấy chẳng phải là chỗ ba anh em tôi muốn, duy có chừng. nào nhà nước có việc nguy cấp, hoặc là nhằm năm cơ khẩn thì anh em tôi mới ra sức với triều đình.
Thiên tử nghe nói trong lòng vui đẹp. Khi ăn uống rồi ai nấy đều từ biệt nhau trở về chỗ ngụ.
Ngày ấy Thiên tử dắt Nhựt Thanh đi dạo chơi các xứ Xảy nghe thiên hạ ồn rằng: "Đang giữa ban ngày có yêu quái hại người.
anh sex
truyen dam
phim sex hay
truyen sex hay
truyen lau xanh
truyen loan luan
truyen nguoi lon
truyen sex hoc sinh